Thứ sáu, ngày 16/01/2026

Tin trong ngành

Mạch nước ngầm luôn chảy


(04/11/2010 11:10:35)

Trong lòng đất có bao mạch nước ngầm luôn chảy, nhưng không phải ai cũng biết những mạch nước ngầm tụ lại, phun trào nơi đâu trên mặt đất để mà tìm, mà lấy?

Chắc chỉ những ai đang trong cơn khát cháy lòng sẽ dốc sức kiếm tìm những mạch nước ngầm, khơi thông, làm cho chúng phun trào để giải cứu những cơn khát...

Tôi cứ tâm đắc mãi với những suy nghĩ trên khi cùng đồng nghiệp biên tập số tháng 8-2009 Báo ảnh Việt Nam (BAVN). Bài tiêu điểm của số báo này phản ánh cơn khát mà đồng bào các huyện vùng cao trên cao nguyên đá Hà Giang phải chịu đựng đã bao đời nay và những tưởng cơn khát sẽ truyền từ đời này qua đời khác. Nhưng rồi dự án xây dựng bể trữ nước "treo" bên sườn núi cao được Thủ tướng chính phủ phê duyệt đã giải cơn khát cho cao nguyên đá. Và chính phóng sự "Tìm nước trong đá" đã mang về cho Báo ảnh Việt Nam một giải C, Giải báo chí quốc gia năm 2009.

56 năm qua, với hơn 600 số báo, mọi khía cạnh cuộc sống và con người Việt Nam đã được BAVN phản ánh một cách sinh động và truyền tải kịp thời đến với bạn đọc gần xa. Cũng theo thông lệ hàng năm vào dịp Tòa báo kỷ niệm ngày thành lập, các thành viên trong tập thể BAVN như tôi lại có dịp nhìn lại chặng đường mình đã song hành cùng Tòa báo, cùng "ôn nghèo kể khổ", cùng kể chuyện buồn, vui...

 

Các thành viên Báo ảnh Việt Nam tại Lễ kỷ niệm 55 năm thành lập

Trước khi bắt đầu viết ra những dòng này, trước cả khi cùng đồng nghiệp biên tập số báo viết về cơn khát, về những mạch nước ngầm, về dự án trữ nước cứu dân trên cao nguyên đá Hà Giang, và có lẽ trong suốt gần 30 năm song hành cùng BAVN, tôi đã luôn nghĩ và muốn viết về những "mạch nước ngầm" âm thầm chảy trong lòng BAVN - đó là dòng nhiệt huyết của những con người luôn khát khao cống hiến cho Tòa báo, cho uy tín và sự trưởng thành của cái nôi đã nâng đỡ họ, kể từ ngày đầu chập chững bước vào nghề cho đến khi nói lời chào chia tay, tạm biệt.

Tôi tự coi mình là một trong những "mạch nước ngầm" thầm lặng chảy trong lòng BAVN trong gần ba thập kỷ qua và cũng đã có dịp "tuôn trào" khá mạnh mẽ khi được "khai thông".

Đầu thập niên 80, tôi đầu quân về BAVN với tấm bằng cử nhân Anh văn. Vượt qua bỡ ngỡ ban đầu, tôi đã trưởng thành trong cái nôi BAVN. Năm tháng qua đi, cái chất "Báo ảnh" đã thấm đậm trong tôi từ khi nào không rõ, chỉ biết rằng mỗi khi tôi buộc phải "xung trận" với thứ "vũ khí" mà BAVN đã trang bị, tôi thấy rõ thứ "bảo bối" đó mới quí giá làm sao.

Đó là lần đầu tiên khi tôi "xuất ngoại" tham dự chuyến tu nghiệp về ảnh báo chí do Viện báo chí quốc tế Wener Lambert (Cộng hòa Dân chủ Đức) tổ chức vào năm 1986. Cũng có lời tỏ ý lo ngại, làm sao một BTV ngữ như tôi, chưa thạo về ảnh, có thể tham dự một lớp học nghiệp vụ báo chí quốc tế như vậy. Nhưng với 6 năm làm việc ở BAVN, với vốn kinh nghiệm báo chí vừa đủ, tôi đã không ngần ngại khi nhập cuộc. Phải đi sáng tác ảnh, về nhà vào buồng tối tự phóng ảnh lên thuyết trình về tác phẩm của mình trước đồng nghiệp quốc tế. Rồi dự các cuộc giao lưu văn hóa, giới thiệu với bạn bè quốc tế về đất nước và con người Việt Nam - chủ đề này tôi tỏ ra khá xuất sắc khi trình diễn làm món nem rán Việt Nam và để lại ấn tượng tốt cho bạn bè. Kết thúc chuyến tu nghiệp, trong buổi báo cáo tổng kết tôi đã được trao tặng Giải B (không có Giải A) cho nhóm ảnh phóng sự của mình. "Chưa nhất, nhưng không là bét," tôi tự an ủi, và coi đó như là sự khích lệ vô giá đối với một BTV ngữ mới tập cầm máy ảnh đi "phô diễn" ở xứ người như tôi.

Rồi chuyến tu nghiệp báo chí tiếp theo ở Mỹ vào cuối năm 1993 là cơ hội nữa cho tôi được áp dụng kinh nghiệm đã tích lũy được khi làm việc ở BAVN vào thực tế. Thời gian chỉ trong 4 tháng nhưng tôi đã đi qua 6 bang - từ Bờ Đông sang Bờ Tây - nước Mỹ, tham quan nhiều cơ quan truyền thông Mỹ và thực tập ở một số tòa báo lớn của Mỹ, như San Jose Mercury News (California), Saint Louis Post Dispatch (Missouri), Washington Post (Virginia) và New York Times (New York). Thời gian này, Mỹ vẫn đang thực hiện cấm vận đối với Việt Nam, quan hệ giữa hai nước chưa được khai thông, do vậy một nhà báo "cộng sản" đến từ Hà Nội như tôi luôn được cảnh báo "phải thật cẩn trọng khi tác nghiệp" cũng như trong từng lời nói, cử chỉ khi tiếp xúc.... Nhưng rồi kết thúc chuyến đi, những bài báo tôi viết, những tấm ảnh tôi chụp vẫn được các báo nơi tôi thực tập cho đăng tải, thậm chí họ còn thêm lời tựa coi đó như là một trong những tín hiệu tích cực góp phần vào những nỗ lực chung nhằm thúc đẩy quan hệ giữa hai nước Việt Nam-Hoa Kỳ đang theo chiều hướng tốt hơn. Tôi nhận thấy mình đã hoàn thành "sứ mệnh" được giao, nhất là đã tích lũy được thêm rất nhiều điều bổ ích vào vốn kiến thức của bản thân - những điều sẽ giúp tôi đón nhận nhiệm vụ mới một cách tự tin hơn 12 năm sau khi trở lại địa bàn này.

Nhà báo Lê Phượng phỏng vấn ông Bobby Muller, Chủ tịch Hội cựu chiến binh Mỹ, tại Washington DC. (6/ 2007)

Cũng dễ hiểu khi bạn bè có người lo cho tôi khi thấy tôi làm việc trong môi trường ảnh, không thạo lắm với thể loại "tin thông tấn", giờ lại là nữ phóng viên TTXVN đầu tiên thường trú ở Washington (Mỹ), một địa bàn được coi là "cực kỳ nhạy cảm". Thú thực tôi cũng đã có những phút giây lo lắng ban đầu khi nhận nhiệm vụ này vào cuối năm 2005. Nhưng trước ngày lên đường, được làm việc với các anh trong Ban lãnh đạo cơ quan và một số đồng nghiệp có "thâm niên" trong ngành "chỉ giáo" tôi đã vững tin hơn.

Trong nhiệm kỳ của một phóng viên thường trú ở Washington, tôi luôn vận dụng tối đa những kinh nghiệm đã tích lũy được ở BAVN trong việc khai thác thông tin, viết bài, chụp ảnh và đưa tin. Thật tuyệt là những bài phản ánh, những bức ảnh minh họa, những cuộc phỏng vấn và đặc biệt là những tin âm thanh - tin hình cho Trung tâm Nghe nhìn thông tấn (tiền thân của Kênh Truyền hình thông tấn hiện nay) do tôi thực hiện đã góp phần làm cho hoạt động nghiệp vụ của phân xã đa đạng và đạt hiệu quả tốt, được lãnh đạo cơ quan ghi nhận.

Giọt nước ngầm là tôi luôn âm thầm chảy trong lòng mỏ BAVN khi được khai thông đã hòa vào dòng nước mát có ích cho đời như vậy đó.

Cuộc sống luôn chuyển động theo nhiều hướng, nhiều cách. Tôi cảm nhận rõ điều này khi trở về BAVN sau vài năm xa cách. Nhiều người ra đi và thế hệ kế tiếp có bước trưởng thành rõ rệt. Tôi đã chứng kiến BAVN ngót nghét chục lần ở trong tình trạng chông chênh, không ít hoang mang, lo lắng khi một số lãnh đạo Tòa báo chuyển công tác, để lại khối công việc ngổn ngang, bề bộn cho người kế nhiệm, đôi lúc còn chưa sẵn sàng tiếp nhận. Chính ở những thời điểm như vậy, tôi lại thấy những "mạch nước ngầm" ở BAVN dồi dào đến mức nào, cũng như cách Ban biên tập báo đã khai thông, tìm mạch ra sao để có thể khai thác tốt nhất những dòng nước mát. BAVN liên tục được mở mang, phát triển. Tuy nhiên, trên con đường đi tới, khó khăn mới nảy sinh, thách thức mới ở ngay trong tầm nhìn, song con thuyền BAVN vẫn lướt sóng, hướng ra đại dương bao la...

Có thể nói thế hệ thời "bao cấp" ở BAVN như chúng tôi đã cạn dần, nhường chỗ cho lớp trẻ mới đầy tri thức, năng động và nhiệt huyết. Họ có đủ ưu thế và cơ hội để vượt qua mọi thách thức. Trên chặng đường đi tới, cùng với toàn ngành Thông tấn, BAVN sẽ không ngừng phát triển, bởi Tòa báo luôn có sẵn những "mạch nước ngầm" chảy âm thầm và chờ đợi ngày tuôn trào.

Lê Phượng
Theo Nội san Thông tấn, số 10/2010

CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:

Sôi động cùng Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội (04/11/2010 10:56:08)

Đoàn viên thanh niên TTXVN tìm hiểu lịch sử truyền thống Ngành (04/11/2010 10:46:20)

Những điểm sáng trong phong trào thi đua (04/11/2010 10:02:13)

TTXVN đón nhận Huân chương Hồ Chí Minh (lần thứ hai) nhân dịp kỷ niệm 65 năm thành lập (04/11/2010 09:20:16)

Sử dụng chuẩn ngôn ngữ tiếng Việt trong báo chí (24/09/2010 14:53:46)

Giao lưu với Công ty cổ phần Viglacera Hạ Long (24/09/2010 14:53:03)

TTXVN chung tay xoa dịu nỗi đau da cam nhân Ngày Vì nạn nhân chất độc Da cam/điôxin (10/8/2010) (24/09/2010 14:44:52)

Ra mắt Quỹ Vì nỗi đau da cam TTXVN tại TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam (24/09/2010 14:36:14)

Văn Thọ với "Nét đẹp phụ nữ Việt Nam" (24/09/2010 14:34:48)

Tổ chức triển lãm ảnh "Việt Nam ASEAN - Dấu ấn 15 năm" (24/09/2010 14:33:31)