Thứ năm, ngày 15/01/2026

Tin trong ngành

Việt Nam News "thắp lửa" trong tim tôi


(13/06/2011 10:53:41)

Tôi đến với báo Việt Nam News (VNS) hết sức tình cờ. Mùa hè hai năm trước, khi tôi đang thực tập tại tập đoàn IBM Việt Nam, tôi có nói chuyện với chị Thanh Long, người đã từng có thời gian công tác tại VNS về niềm yêu thích nghề báo của mình. Được chị Long giới thiệu, sau khi viết một số bài luận bằng tiếng Anh, tôi đã được nhận vào thực tập tại báo ngay sau khi tốt nghiệp trường Đại học Bách Khoa Hà Nội.

           Thời gian đầu, tôi không khỏi bỡ ngỡ vì phong cách viết báo tiếng Anh hoàn toàn khác với cách viết tiếng Việt. Nhưng tôi đã nhanh chóng hòa nhập với môi trường mới bằng nỗ lực của bản thân và sự hướng dẫn nhiệt tình, chân thành của những đồng nghiệp đi trước.

            Điều mà tôi cảm thấy vô cùng trân trọng ở báo VNS là niềm tin vào khả năng của những người trẻ từ các lãnh đạo, và sự truyền lửa, truyền kinh nghiệm không biết mệt mỏi của những thế hệ đi trước cho thế hệ đi sau. Từng thực tập và cộng tác với một số cơ quan, tôi thấy báo VNS là một nơi tuyệt vời để cho những người trẻ khởi nghiệp.

Nữ phóng viên Quỳnh Anh (đeo kính) cùng các đồng nghiệp trên thuyền nhỏ vào đảo Lý Sơn

            Tuy thời gian làm việc ở báo chưa đầy hai năm, nhưng tôi đã được cơ quan tạo điều kiện cho đi công tác ở nhiều địa phương, từ những tỉnh vùng sâu vùng xa miền núi phía Bắc như Lào Cai, Cao Bằng hay Điện Biên tới những huyện đảo xa xôi miền Trung của Tổ quốc như Cồn Cỏ, Lý Sơn. Mỗi một chuyến đi lại cho tôi một trải nghiệm thú vị, làm dầy vốn sống cũng như khiến tôi nhìn cuộc đời sâu sắc và vị tha hơn.

            Nếu bài báo đáng nhớ nhất của tôi là bài viết về nhà toán học Ngô Bảo Châu với đầy đủ những cung bậc cảm xúc, từ lúc bắt đầu nghiên cứu tìm thông tin, săn đuổi và thuyết phục để nhân vật đồng ý trả lời đến khi viết một bài báo chân dung 2.200 chữ có phỏng vấn độc quyền giáo sư Robert Langland - người sáng lập ra Bổ đề Cơ bản thì chuyến đi đáng nhớ nhất chính là chuyến đi Cồn Cỏ và Lý Sơn với Hải Quân Vùng C Việt Nam đầu năm 2011, một chuyến đi bão táp.

            Chuyến ấy, 14 giờ ngày 14/1, tôi lên tàu HQ628 để ra khơi với nhiều lời cảnh báo về say sóng. Nhưng khi lên tàu, sung sướng không ngậm miệng được, tôi cười toe toét, chạy loăng quăng khắp boong tàu. Tự hào lắm chứ, nếu không phải là nhà báo, thì làm sao có cơ hội để đi những chuyến này? Trời nắng rất đẹp, tôi cứ trầm trồ: "Ôi, sao đẹp thế, đẹp quá đi mất!", "Æ , sóng đánh cũng bình thường thôi, thế này làm sao mà say được nhỉ..." Nhưng chưa đầy 2 tiếng sau, mọi thứ đã khác.

            Tôi thấy mình rét run cầm cập. Tôi vội chạy vào boong tàu thì thấy các đồng nghiệp đã chui vào chăn, nhắm chặt mắt lại hết- đó là nguyên tắc cơ bản để tránh say sóng. Có mỗi đứa ấu trĩ là tôi, không hề biết cách làm như các bạn, nên giờ bắt đầu vào "công cuộc nôn ọe trên diện rộng", ở cấp độ khủng khiếp nhất tôi từng biết trong suốt 25 năm sống ở trên đời.

            Cái cảm giác nôn nao thật kinh khủng. Càng cố nén thức ăn xuống thì lại càng trào ngược lên. Cứ ngồi dậy là lại nôn ra ào ào. Tàu thì cứ lắc lư, biên độ dao động ngày càng lớn. Đêm xuống bụng rỗng không có cái gì, phải cố nhắm mắt mong trời sáng. Nằm mãi thì cũng thiếp đi được.

            5 giờ sáng đã nghe thấy tín hiệu báo thức đoàn tàu, không ngủ lại được. Gió ở biển thổi phần phật, sóng rất to, mất một giờ tàu mới neo lại được. Lúc mọi người bảo đến nơi, chuẩn bị xuống tàu thì cơn nôn nao lại kéo đến. Cứ cố gắng ngồi dậy là thấy buồn nôn, đành nằm xuống. Rõ ràng bụng không còn cái gì rồi, mà vẫn nôn, nôn ra toàn nước, tôi kêu gào thảm thiết: "Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi..." mãi.

            Lại nói về tàu HQ 628, do kích thước quá cỡ, nên không thể vào sát đảo phải đỗ giữa khơi xa. Chúng tôi được chuyển sang tàu bé hơn để di chuyển tiếp. Sóng đánh cao đến 1m, lại phải dựa vào bước sóng để bước, trật một bước là rơi xuống biển. Sợ quá, nước mắt tôi cứ thế chảy tràn, không kiểm soát được. Có một anh Hải Quân phải nắm tay để trấn an.

            Cuối cùng tôi cũng đến được Cồn Cỏ. Chưa có điều gì tuyệt vời bằng việc bước xuống đất liền sau 20 tiếng lênh đênh trên biển trong điều kiện sóng to, gió cấp 6 cấp 7. Tôi có cảm giác được hồi sinh...

            Hôm chúng tôi đến Cồn Cỏ, trời xám xịt, lâm thâm mưa, vậy mà tôi vẫn cảm nhận cái đẹp hoang sơ của hòn đảo. Đội quân phóng viên, vừa xuống bờ đã như hoàn toàn lột xác, vác các dụng cụ tác nghiệp đi phăm phăm, dù mới dăm phút trước còn nôn thốc nôn tháo.

            Màu sắc chủ đạo của đảo Cồn Cỏ là màu xanh ngút ngàn của rừng nguyên sinh. Tôi được một anh bộ đội biên phòng lấy xe máy chở đi một vòng quanh đảo. Chúng tôi cũng đã leo lên đến đỉnh cao nhất của ngọn hải đăng Cồn Cỏ, nơi phóng tầm mắt nhìn ra ngút ngàn là biển khơi xanh thẳm. Thấy yêu quê hương đất nước vô cùng. Chỉ dừng lại Cồn Cỏ trong đôi ba tiếng nhưng chúng tôi cũng cảm nhận được sự quan tâm trìu mến của những người lính ở đảo.

            Còn Lý Sơn, ấn tượng đầu tiên là một huyện đảo sầm uất và nhộn nhịp hơn hẳn Cồn Cỏ với cảnh quan hùng vĩ. Khi tôi đi trên con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo dẫn lên đỉnh núi, một bên là miệng núi lửa đã tắt, một bên là biển xanh bao la ngút ngàn đến tận chân trời, tôi mới hiểu sự bé nhỏ của con người trước thiên nhiên. Tôi thấy tiếc vì khả năng ngôn ngữ của mình có hạn, không thể lột tả hết được vẻ đẹp của biển nơi đây.

            Một trong những mục tiêu khi tôi đến Lý Sơn là phải tìm gặp và phỏng vấn người xây mộ gió trên đảo - đó là những ngôi mộ dành cho những người ra đi không trở lại, không có thi thể. Hiện nay trên đảo còn duy nhất một người đắp mộ gió là cụ Võ Văn Toại.

            Tập tục xây mộ gió bắt nguồn từ đời Chúa Nguyễn, Lý Sơn là nơi Chúa Nguyễn lấy người để thành lập ra các hải đội xuôi theo gió nồm xuống đảo Hoàng Sa để thực hiện nhiệm vụ giữ chủ quyền trên Biển Đông. Tương truyền, những ngôi mộ gió đầu tiên được xây dựng trên đảo là để tưởng nhớ cai đội Phạm Quang Ảnh và hải đội của ông khi họ ra đi không quay về trong lúc làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh hải ngoài đảo Hoàng Sa. Tôi may mắn được một anh hải quân tên Minh giúp đỡ tìm đến tận nhà ông Toại. Khi tôi đề nghị muốn tận mắt xem mộ gió là như thế nào, cụ Toại dẫn sang một cái nhà gần đó. Hỏi ra mới biết ngôi mộ gió của cai đội Phạm Quang Ảnh nằm ở vườn sau nhà này.

            Đến 7 giờ tối, mọi người lên đường rời Lý Sơn để quay lại Đà Nẵng. Lúc này trời tối đen như mực, mưa lâm thâm, gió từ biển thổi phần phật. Tôi là một trong những người xuống thuyền đầu tiên. Vì thuyền neo đậu gần bờ, trời tối, biển lặng tôi ôm đồ đạc bước từ bờ sang thuyền, chủ quan không mặc áo phao. Vài giây sau thì tôi thấy mình ... ở dưới biển. Anh Mai Khương, quay phim ở VTV, phản ứng nhanh như chớp, một vai vẫn đang vác máy quay mấy chục cân, chộp được tay tôi. Thuyền phó Tú lúc này cũng đã nhảy xuống nước, đạp thuyền ra xa để không đập vào chân tôi. Tôi càng vẫy vùng, càng thấy nước dâng cao. Nước mắt tôi đầm đìa, sợ hãi là một nhẽ nhưng cái chính là... tiếc. Mọi đồ đạc của tôi đều chìm dưới nước, cả máy ảnh và máy ghi âm. Máy ảnh tôi dành dụm tiền nhuận bút mãi mới mua được, bao nhiêu tư liệu quý báu tôi thu thập suốt chuyến đi có nguy cơ bị mất hết.

            Tôi ở dưới biển khoảng 5-10 phút gì đó thì được lôi lên bờ, lúc này quần áo ướt hết, rét run cầm cập. Lên đến tàu 628, việc đầu tiên là nhờ các anh tháo ngay thẻ nhớ và kiểm tra xem có bị ảnh hưởng gì không. May quá ảnh vẫn còn, chỉ có máy là hỏng. Có anh bảo tôi: Em như thế là quá may mắn rồi, rơi xuống biển lúc đó có thể không chết đuối nhưng khả năng bị tàn phế là cao nếu thuyền phó Tú không phản ứng nhanh, nhảy xuống nước kịp thời đạp thuyền ra xa bờ kè, không thì thuyền đã kẹp nát chân em. Thật hú vía...

            Dù chỉ đi với lực lượng Hải quân trong vòng 4 ngày nhưng tôi thấy mình học hỏi được rất nhiều. Tôi có thể cảm nhận được ở những người lính trẻ một lòng yêu nước hết sức trong sáng. Làm người lính, đặc biệt là lính hải quân, có nghĩa họ phải đánh đổi rất nhiều. Nhưng họ không bao giờ phàn nàn, họ coi việc bảo vệ Tổ quốc là nhiệm vụ đương nhiên và sẵn sàng hi sinh vì điều đó. Trước đây, tôi cứ nghĩ, khi trong xã hội, chủ nghĩa thực dụng ngày càng phổ biến, những người sống có lý tưởng như vậy giờ chỉ còn trong sách vở; nhưng tôi đã thấy những con người như thế ở trong quân đội. Tôi cũng không khỏi xúc động khi nghe những người lính chia sẻ về tình anh em bằng hữu trong quân đội, những câu chuyện đầy tính nhân văn về cách họ đã sống và hi sinh vì nhau.

            Sau chuyến đi đảo đầy bão táp ấy, tôi vẫn đang mong chờ những chuyến đi thực tế tiếp theo để có thêm nhiều trải nghiệm trong cuộc sống và nghề nghiệp.

Lê Quỳnh Anh
Theo Nội san Thông tấn, số 5/2011

CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:

Báo Việt Nam News: 20 năm, một con đường! (13/06/2011 10:49:19)

Bồi dưỡng kỹ năng chụp ảnh báo chí hiện đại cho phóng viên phân xã phía Bắc (12/05/2011 10:25:23)

Hoạt động văn nghệ, thể thao chào mừng Đại hội Công đoàn TTXVN (12/05/2011 10:22:50)

Triển lãm ảnh "101 khoảnh khắc về vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp" (12/05/2011 10:13:52)

Kỷ niệm 80 năm ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2011) (12/05/2011 10:11:52)

Thi tìm hiểu pháp luật (12/05/2011 10:08:04)

Hội nghị tổng kết công tác Thi đua - Khen thưởng năm 2010, phát động thi đua năm 2011 (11/05/2011 16:25:58)

Thực hiện quy chế dân chủ ở cơ sở (11/05/2011 16:21:55)

Tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động (11/05/2011 16:20:30)

Tham gia nâng cao chất lượng, hiệu quả thông tin (11/05/2011 16:19:02)