Chúng tôi nói về chúng tôi
World Cup theo kiểu “lính thủy đánh bộ”
(02/07/2026 16:03:48)
Tôi hay nói đùa với bạn bè và đồng nghiệp như thế về cách chuẩn bị cho hành trình World Cup 2026. Đơn giản bởi nếu không có sự chuẩn bị thể lực ở mức cao nhất, tôi không thể trụ được một tuần ở khu vực Bắc Mỹ rộng lớn này.
Đây là một World Cup dài và di chuyển nhiều chưa từng có, nên việc chuẩn bị cho nó cũng phải đặc biệt nhất có thể, với một chương trình chạy bộ, chạy trail, đạp xe kỷ luật và khắt khe nhất để tích lũy thể lực cho năm tuần ở Mexico và Mỹ. Đấy là cách duy nhất để đảm bảo sức bền, khả năng chống chịu các dạng thời tiết khác nhau trong một quãng thời gian không dừng di chuyển, cả đêm và ngày.
Bạn có thể không tin khi tôi nói những điều này, nhưng đấy là sự thật. Hãy cùng giở bản đồ Mexico và Mỹ, chúng ta sẽ thấy những vùng đất ấy lớn đến ngần nào, với phần lớn số trận đấu của World Cup trải dài trên hàng triệu km2 lãnh thổ và trên nhiều múi giờ khác nhau. Số trận đấu quan trọng mà người hâm mộ quan tâm cũng trải dài trên ngần ấy diện tích, thời gian và quãng đường.
![]() |
| Nhà báo Trương Anh Ngọc, Báo Thể thao và Văn hóa - Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN), tác nghiệp World Cup 2026 ở sân Azteca, Mexico City, tháng 6/2026 |
Một phóng viên lên đường 4 năm một lần cho một giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh và lại là một người đam mê đi sẽ không thể hài lòng với việc ngồi một chỗ hoặc đi một vài nơi và tưởng rằng mình đang đi làm World Cup. Không, tôi phải lên đường và cho một hành trình đi qua ít nhất 10/12 thành phố đăng cai World Cup ở Mexico và Mỹ với khoảng 25-30 trận đấu. Tôi không chỉ chuẩn bị rất nhiều về tài chính và thông tin, dành một tháng nghiên cứu lịch thi đấu và quãng đường di chuyển, mà còn tập thể lực mỗi ngày cho chuyến đi World Cup dài nhất trong đời.
Thách thức đến ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến Mexico City. Điều mà tôi chờ đợi là những ngày nóng đến mức khó chịu ở Mexico đã không đến, thay vào đó là mưa và lạnh. Cái lạnh và những cơn mưa ở đâu cũng khó chịu. Ở Mexico City - nơi nằm ở độ cao 2.500m so với mực nước biển, bất kỳ du khách nào cũng đều có cảm giác lạnh hơn và mưa khó chịu hơn. Nhưng tôi vẫn vượt qua những ngày ở đó, làm việc hiệu quả và năng suất ngay cả trong những ngày phải đi bộ mấy chục cây số trong điều kiện thời tiết rất thất thường. Khả năng chống chọi được jet lag (lệch múi giờ) của tôi cũng rất tốt do đã bay quá nhiều. Vì thế, vừa đặt chân xuống sân bay, tôi có thể làm việc được ngay chứ không nghỉ ngơi, một nguyên tắc tối cơ bản với những chuyến bay dài (hành trình bay từ Hà Nội tới Mexico City và quá cảnh ở Tokyo của tôi dài gần 22 tiếng).
Ngày tôi rời Mexico City để sang New York (Mỹ) cho chặng thứ hai của chuyến đi, thời tiết ở nơi xuất phát rất mát, trời có mưa. Nhưng sau gần 7 tiếng bay, cái nóng hầm hập ở New York phả vào mặt tôi vì khi đó lại là một dạng thời tiết khác. Cách làm quen của tôi là không nghỉ ngơi mà ngay lập tức đi tác nghiệp cùng các phóng viên Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) thường trú tại New York ở Quảng trường Thời đại, nơi các cổ động viên Brazil đang tụ tập cho trận đấu với Morocco. Làm xong mới về CQTT để nghỉ ngơi và đi ngủ trước nửa đêm để lấy lại sức.
Sáng hôm sau, tôi lại lên đường cho một trận đấu World Cup ở sân MetLife cách đó nhiều tiếng di chuyển. Hôm đó, tôi chỉ kịp về đến nhà nghỉ ngơi chút ít cho sáng sớm hôm sau đi metro lên ga tàu hỏa ở trung tâm New York, để từ đó đi 150km nữa đến Philadelphia cho một trận đấu và rồi sáng sau nữa lại lên tàu để trở về New York, với một giấc ngủ ngắn ngay trên chuyến tàu. Hai hôm sau hành trình đó là một hành trình đến Dallas, bang Texas, cách đó 2.500km, bay từ hơn 6 giờ sáng cho một trận đấu lớn ở đó.
“Kẻ thù” của làn da, có khả năng vắt kiệt sức lực của những người không quen với di chuyển và có thể lực kém chính là cái nắng và nhiệt độ cao, độ ẩm rất thấp ở đây. Nếu không uống nhiều nước, chưa từng tập luyện trong các điều kiện khắc nghiệt, có lẽ tôi sẽ gục ngay.
Cứ thế, một lịch di chuyển đã được lên sẵn, với dày đặc những chuyến đi và xen kẽ là rất ít những khoảng nghỉ, với mục tiêu là tận dụng tối đa thời gian và sức lực để đi nhiều nhất, có mặt ở nhiều nơi nhất có thể. Và để lấy lại sức sau những đêm ít ngủ sẽ là những giấc ngủ ngắn trên tàu hoả, xe bus, máy bay. Một ví dụ về lịch trình được xếp để phục vụ nhu cầu đi của một người đã tích luỹ rất nhiều năng lượng: Ngày 20/6, đi tàu đêm từ Philadelphia về New York; ngày 21/6, ở New York; ngày 22/6, bay 6 tiếng đi Houston để trưa hôm sau tác nghiệp trận Bồ Đào Nha - Uzbekistan; ngày 24/6, bay về New York lúc chiều tối để chiều hôm sau tác nghiệp trận Ecuador - Đức; ngày 26/6, sáng sớm đi xe bus hơn 400km đến Boston cho trận Na Uy - Pháp; sáng sớm 27/6, từ Boston về New York và ra sân ngay để làm trận Panama - Anh…
Lịch di chuyển, ăn và ở được lên chi tiết từng ngày. Và tôi vẫn không ngừng viết: Mỗi khi có mặt tại sân thì vài phút sau khi trận đấu kết thúc là có bài đăng trên trang web của Báo Thể thao và Văn hóa, sau đó là ghi hình phản ứng của các cổ động viên, là “hiện hình” đánh giá về trận đấu, là làm thêm một mảng thông tin quan trọng nhưng hợp trend của thời công nghệ và làm clip ngắn. Một khối lượng công việc khổng lồ và đầy áp lực trong khi phải di chuyển rất nhiều. Không ít đồng nghiệp từ các nước khác cũng sống và làm việc ở World Cup trong trạng thái tương tự. Ai đó có thể nói là chúng tôi tham lam. Nhưng làm nhà báo ở những giải đấu như thế này không thể đơn giản là hài lòng với những gì mình có được từ công việc đặc thù, mà phải làm được nhiều hơn nữa, tốt hơn nữa, đi nhiều nữa, vì sân khấu lớn này của bóng đá thế giới chỉ đến 4 năm một lần.
Khi tôi viết những dòng này, trái bóng World Cup đang lăn những tuần đầu tiên, tôi đang tìm cách cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi, nạp lại năng lượng, nhưng hai mép bàn chân đã rộp do đi bộ quá nhiều, bất kể nắng hay mưa. Đó là điều vẫn thường xảy ra và giải pháp của tôi không phải là đi ít hơn, mà là dùng Vaseline để bôi vào chỗ rộp và dùng băng Urgo dán vào để tạo ra một bề dày tiếp xúc ở bên trong giày. Vết rộp không ngăn cản được tôi tiếp tục lên đường và ngày ngày vẫn không ngừng gửi tin, bài về nhà.
Hành trình vẫn tiếp tục, dù đôi khi tôi không nhớ nổi hôm ấy là thứ mấy trong tuần, không nhớ khi nào là thứ Bảy, Chủ nhật. Đơn giản vì ngày nào tôi cũng làm việc trong mùa World Cup, ở nơi đăng cai World Cup, điều tôi đã không ngừng làm kể từ chuyến đi tác nghiệp đầu tiên ở giải đấu này cách đây 16 năm./.
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
Khẳng định vai trò tiên phong trong thực hiện Nghị quyết số 57-NQ/TW (05/06/2026 16:19:27)
Tỏa sáng những tấm gương đảng viên tiêu biểu (05/06/2026 16:17:22)
Giải thưởng thiếu nhi dế mèn 2026: Khơi dậy “Di sản sống” cho tương lai thiếu nhi (02/06/2026 17:07:31)
Nâng tầm vị thế qua những không gian triển lãm đối ngoại (02/06/2026 17:06:35)
Giải A Video - Giải báo chí TTXVN năm 2025: Tình người đong đầy trong thiên tai, nghịch cảnh (02/06/2026 09:54:37)
Khi mỗi phút đều quý giá (03/04/2026 11:35:26)
Trung tâm Nội dung số và Truyền thông kiến tạo dòng chảy thông tin số chủ lực (03/04/2026 11:16:16)
Bầu cử đại biểu quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031: Khẳng định chủ quyền từ những lá phiếu bầu sớm (03/04/2026 11:11:46)
Bầu cử đại biểu quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031: Bầu cử sớm ở bản của đồng bào Bru - Vân Kiều (03/04/2026 11:10:32)
Bầu cử đại biểu quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031: Lan tỏa và cổ vũ mạnh mẽ khí thế Ngày hội non sông (03/04/2026 11:08:32)













