Tin trong ngành
Một thế hệ được đào tạo trên quê hương Xô viết
(06/12/2007 10:52:17)
Thông tấn xã Việt Nam có cả một danh sách dài những cán bộ được đào tạo tại Liên bang các nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết. Nay họ là lãnh đạo cơ quan, đứng đầu nhiều đơn vị chủ chốt trong ngành. Đất nước bao la đó đã trang bị cho họ có một hành trang kiến thức toàn diện và một nhân sinh quan giàu tính nhân văn để phục vụ Tổ quốc sau này. Nhân kỷ niệm 90 năm Cách mạng tháng Mười Nga thắng lợi, Nội san Thông tấn xin trân trọng giới thiệu một vài gương mặt cán bộ đã học tập và làm việc tại Nga.
TỔNG BIÊN TẬP BÁO ẢNH VIỆT NAM: HỌC VẤN NGA, TÂM HỒN NGA LÀ TÀI SẢN TINH THẦN QUÝ BÁU

Hoàng Hà.
Mười tám tuổi, mặc dù đỗ đại học điểm cao, Nguyễn Vinh Quang vẫn chưa biết mình sẽ đi theo hướng nào trong biển học mênh mông. Có thiên hướng về khoa học xã hội nhưng suýt nữa thì anh "bị" điều đi học điện tử ở Hungari. Cha anh, đạo diễn tên tuổi Nguyễn Hồng Nghi, tác giả của bộ phim "Chung một dòng sông" - phim truyện nhựa đầu tiên của Việt Nam (1959), muốn anh học một cái gì đó ít nhiều liên quan đến điện ảnh để nối nghiệp của mình .
Năm 1972, Nguyễn Vinh Quang lên đường sang Liên Xô khi đất nước còn đang trong khói lửa của cuộc chiến tranh chống Mỹ. Trong 5 năm học chính thức ở khoa Báo chí Đại học tổng hợp quốc gia mang tên Lomonosov tại thủ đô Mátxcơva, Nguyễn Vinh Quang và các sinh viên khác phải theo một chương trình 3 năm dành cho kiến thức đại cương. "Đó là một khối lượng kiến thức đồ sộ", anh nhớ lại. "Nước Nga có một nền văn học vĩ đại. Chúng tôi học lịch sử văn học Nga một cách hệ thống từ cận đại ngược về thế kỷ 11 với những tên tuổi sáng chói như Dostoievski, Lev Tolstoi, Puskin... Ngoài ra, chúng tôi còn học lịch sử, văn học của các dân tộc anh em khác trong Liên bang Xô viết và văn học thế giới".
Trong hai năm cuối, Nguyễn Vinh Quang và các bạn của anh đi sâu vào học và nghiên cứu nhiếp ảnh báo chí. Rất may, nhóm học sinh Việt
Sáu năm ở Liên Xô (từ 1972 - 1978) là một quãng đời tuyệt đẹp của Nguyễn Vinh Quang. Tuổi thanh xuân được học tập tại một trường danh tiếng nằm giữa thủ đô Mátxcơva - một trung tâm văn hóa lớn của nhân loại với nhiều viện bảo tàng mỹ thuật, thư viện, nhà hát...; được tiếp cận với lịch sử hào hùng của nước Nga; thiên nhiên Nga tươi đẹp, hiền hòa; người dân Nga đôn hậu, chất phác... Tất cả những điều đó đã tác động sâu sắc vào tâm hồn, tình cảm và mãi mãi ghi dấu ấn sâu đậm trong anh. "Tôi thấy mình thật hạnh phúc được sống những năm tháng của tuổi thanh xuân ở Nga. Những gì tôi học tập và trải nghiệm tại nước Nga là một phần cơ bản của tài sản tri thức và tinh thần của tôi", Nguyễn Vinh Quang tâm sự.
Ngạn ngữ có câu "Muốn đi xa cần có yên cương tốt". Với kiến thức toàn diện học tập tại Liên Xô, Nguyễn Vinh Quang về nước và làm việc cho Báo ảnh Việt Nam (BAVN). Thực ra, ngay từ trước khi đi du học, anh đã đầu quân cho BAVN rồi. Sẽ sơ suất nếu không kể đến sự trợ duyên của hai nhà báo lão thành của BAVN đối với sự nghiệp non trẻ của Nguyễn Vinh Quang. Anh Vũ Huyến, hiện là Phó chủ tịch thường trực Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam và bác Lê Bá Thuyên, nguyên Phó Tổng giám đốc VNTTX những năm 60 thế kỷ trước, sau về làm Chủ nhiệm kiêm Tổng biên tập BAVN, đã "nhắm" Nguyễn Vinh Quang và một vài thanh niên khác, tác động cho các anh sang Liên Xô học về nhiếp ảnh báo chí để sau này làm việc cho BAVN.
Nguyễn Vinh Quang gắn bó với BAVN từ đó đến nay đã 29 năm. Anh không kể về những khó khăn thiếu thốn phương tiện vật chất của tờ báo thời kỳ anh về nước. Anh cũng không kể về những thăng trầm của tờ báo trong 29 năm qua - BAVN vừa kỷ niệm 53 năm ngày thành lập (10/1954 - 10/2007), cũng như những cố gắng cá nhân trong nghề nghiệp. Anh khẳng định những kiến thức cơ bản học được tại Nga, phương pháp tư duy, phương pháp tiếp cận và xử lý thông tin đặc biệt qua kênh hình ảnh vẫn được anh và các bạn đồng môn - đồng nghiệp sử dụng hiệu quả. Dù thời cuộc có nhiều đổi thay, Liên Xô không còn nữa, nhưng những giá trị văn hóa nước Nga trao cho các anh chính là giá trị văn hóa nền tảng chung của nhân loại. Trong nghệ thuật nhiếp ảnh, phương Đông và phương Tây luôn có những điểm tương đồng, những chuẩn mực chung để đánh giá sự vận động và sự phát triển xã hội.
Cùng học ở Nga với Nguyễn Vinh Quang tại khoa Báo chí Đại học Tổng hợp quốc gia Lomonosov còn có Vũ Đức Tân, Phạm Tiến Dũng và Lê Hải. Cả bộ tứ đều về với BAVN. Đến nay, họ vẫn hàng ngày cùng làm việc bên nhau. Lê Hải tuy đang sống ở Đà Nẵng quê anh nhưng vẫn cộng tác tích cực với tờ báo. Ở cương vị Tổng biên tập, Nguyễn Vinh Quang luôn sát cánh cùng tập thể đưa tờ báo đối ngoại bằng hình ảnh duy nhất của Việt
Minh Cầm
MÃI MÃI MỘT TÌNH YÊU NƯỚC NGA

Chị Hồ Thị Thắm và con gái tại Nga. (Ảnh: CTV).
Tôi đã có 10 năm gắn bó với nước Nga. Nước Nga cho tôi kiến thức, nuôi tôi trưởng thành. Giờ đây, đã 30 năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên tôi đặt chân tới nước Nga. Tuy thế sự có nhiều đổi thay, nhưng tình yêu trong tôi dành cho Xứ sở bạch dương vẫn mãi nồng ấm như thuở ban đầu. Đối với tôi, tiếng Nga - thứ tiếng mà thế hệ học trò ngày nay coi là khó học và không còn thời thượng - vẫn là ngôn ngữ kỳ diệu có thể chuyển tải mọi cung bậc tình cảm, chuyển tải tri thức trên mọi lĩnh vực.
Trong ký ức tôi, kỷ niệm đầu tiên về nước Nga gắn với hình ảnh đoàn tàu hỏa chở 500 học sinh Việt
Tôi kể câu chuyện về người lái tàu mà tôi không hề biết mặt ấy để muốn nói một điều rằng tâm hồn Nga thật đôn hậu, nhạy cảm, biết sẻ chia... cho dù đó là người lái tàu, anh thợ máy, người nông dân hay vị giáo sư... Trong những năm tháng học tập và làm việc tại Nga, tôi có may mắn được làm quen, được kết bạn với nhiều "tâm hồn Nga" nồng hậu như thế. Irina Samarina, nhà nghiên cứu ngôn ngữ học, đã khóc khi trả lời phỏng vấn của tôi về tình cảm của chị đối với Việt
Tôi cũng đã gặp nhà Việt
Nền giáo dục Nga đã nhen lên trong chúng tôi - những học trò đến từ Việt
Hồ Thắm
TÔI NHỚ NƯỚC NGA!

Hoài Trang.
Mùa thu nước Nga đẹp lắm. Những vạt rừng chuyển sang màu đỏ... Ngày này, gần 30 năm trước, từ trên máy bay bước xuống, tôi đã bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp quyến rũ của thiên nhiên Nga.
.... Xe đưa chúng tôi đến thẳng trường Đại học Bách khoa Ba Cu (thuộc Azerbaidjan). Tôi học khoa Điện tử Công nghiệp. Ngày đầu tiên đến lớp, do bất đồng ngôn ngữ nên tôi không thể hiểu được lời thầy giáo giảng. Thầy giáo cũng không thể giảng chậm hơn bởi chúng tôi học cùng với các sinh viên Nga. Để tiếp thu được bài giảng, tôi dành hầu hết thời gian cho việc đọc sách. Cứ đến môn học nào thì tìm các giáo trình của môn đó để đọc, để tra trước các từ và hiểu sơ lược nội dung. Quyển từ điển lúc nào cũng kè kè bên tôi. Kết quả năm thứ nhất, tôi và các bạn sinh viên Việt
Khi chúng tôi đã thành thạo tiếng Nga thì mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Những năm học sau đó, chúng tôi và các sinh viên Nga thường giúp đỡ nhau trong học tập. Đến năm cuối, tất cả các sinh viên Việt
Sự cố gắng của tôi có lẽ bắt nguồn từ sự nhiệt tình của một cô giáo người Nga dạy tiếng cho chúng tôi. Cô tận tình hướng dẫn chúng tôi kể cả những cư xử nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày như làm thế nào để đi sang đường, làm thế nào để nấu một món súp. Cô cũng đưa chúng tôi đến chơi nhà, giúp chúng tôi hòa nhập vào cuộc sống Nga dễ dàng hơn. Cô luôn có mặt khi chúng tôi cần sự giúp đỡ. Cô trở thành người mẹ thứ hai của chúng tôi. Đến bây giờ, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với cô.
Tôi nhớ cả những kỳ nghỉ hè khi chúng tôi đi lao động ở vùng nông thôn, đi hái cà chua. Những người nông dân Nga cũng biết Việt
Tôi cũng không quên được lần đến thăm thành phố Vôngagrat anh hùng (Xtalingrat cũ), nơi cải táng di hài của hơn 30.000 chiến sĩ tham gia bảo vệ Xtalingrat. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in cảm xúc của mình khi đứng dưới chân bức tượng Bà mẹ Nga vĩ đại. Lúc đó, tôi đã thốt lên: Tinh thần Nga là đây!
Nếu có ai đó hỏi tôi về nước Nga, tôi sẽ kể cho họ về con người Nga, những con người thân thiện, về sự anh dũng của họ trong chiến tranh chống phát xít, về tấm lòng của họ đối với Việt
Không chỉ riêng tôi, bất kể ai đã sống, học tập và làm việc ở nước Nga cũng có lòng tri ân, biết ơn với nước Nga. Thiên nhiên, đất nước, con người Nga đã nhen nhóm lên những điều thiêng liêng đó từ trong sâu thẳm mỗi trái tim.
Nếu có cơ hội, tôi muốn trở lại thăm thành phố Ba Cu, thành phố xinh đẹp nằm bên bờ biển, thành phố đã đi vào những vần thơ bất hủ của Puskin:
'Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi ánh chiều tắt dần trên bến
Và sóng rì rào ngoài bãi cát xa xôi
Một cánh buồm say sóng biển khơi
Cùng những cánh hải âu trở về trên bến.
... Khi trăng lên rắc vàng sóng biếc
Núi ngủ trong mơ nghe biển tâm tình
Một tiếng còi tàu chìm giữa đêm thanh
Một khúc hát buồn mênh mông trên bãi cảng...'
Hoài Trang
(Ghi theo lời kể của ông Trần Quốc Huy - Trợ lý Giám đốc - Trưởng phòng Quản trị Hệ thống - Trung tâm Kỹ thuật Thông tấn).
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
52 nữ CBCNV được khen thưởng vì thực hiện tốt công tác DS-KHHGĐ (06/12/2007 10:51:46)
Cái duyên nhà giáo của một nhà báo (06/12/2007 10:44:00)
Dạy nghề làm báo là dạy cách "săn" thông tin (06/12/2007 10:40:19)
Le Courrier du Vietnam tròn 13 tuổi (07/11/2007 10:48:36)
Đảng viên TTXVN được trao tặng huy hiệu 30 - 40 năm tuổi Đảng (06/11/2007 15:13:22)
Chuyện bên lề: Hội thi "Tuổi trẻ TTXVN Việt Nam học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" (06/11/2007 14:38:52)
Hội thi "Tuổi trẻ TTXVN học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh": Sôi nổi và đầy ý nghĩa (06/11/2007 10:00:15)
Tổng cục An ninh (Bộ Công an) khen thưởng TTXVN và 04 cán bộ của Ban biên tập tin Trong nước (06/11/2007 09:54:43)
Khen thưởng đột xuất về thành tích thông tin vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ và bão lụt (06/11/2007 09:53:51)
Lực lượng tự vệ của TTXVN đoạt nhiều giải cao (06/11/2007 09:52:37)












