Tin trong ngành
Ngôi nhà lớn của đời tôi
(12/05/2010 11:34:34)
Thông thường, cánh lái xe chúng tôi ít viết về mình, càng ít kể về những chuyến đi. Với tôi cũng vậy, hơn 40 năm ôm vành vô-lăng, đôi bàn tay có phần thô ráp, chai sạn. Hoa văn của những đầu ngón tay cũng đã nhòe, bàn tay cầm vô-lăng nhiều hơn cầm bút. Nhưng giờ đây, trong những ngày tháng Tư lịch sử, tôi mạnh dạn cầm bút viết lên những dòng cảm xúc đang trào dâng...
Đồng đội của tôi
Tháng 5/1969, tôi cùng các anh Hải, Chiến, Thu và anh Phí Văn Sửu được bác Phấn, anh Lưu (cán bộ tổ chức cơ quan) đón từ trường lái xe Hà Bắc về Việt Nam Thông tấn xã (VNTTX).
Thời kỳ chúng tôi về cũng là lúc cơ quan đang phá bỏ các ngôi biệt thự ở số 1 và số 3 Lý Thường Kiệt để xây nhà làm việc và hầm trú ẩn. Những ai từng công tác ở VNTTX thời kỳ đánh Mỹ có lẽ không quên được người lái xe có tên Dương Xuân Trạch (quê Vĩnh Phúc). Thời kỳ đó, những chuyến xe đi vào các phân xã khu Bốn được Tổng xã gọi là phân xã ĐB (nghĩa là đặc biệt) không thể thiếu anh Trạch. Anh khỏe, lái giỏi và lỳ với bom đạn. Mọi người trong cơ quan khi ấy hay gọi anh với cái tên thân mật: Trạch Văn Đoành.
Năm 1970, Tổng xã cử một đoàn cán bộ, gồm chị Yến, các anh Lê Lâm, Tài Lâm, Mai Thanh Hải (Ban tin) vào công tác ở các phân xã khu bốn. Anh Trạch lái xe, tôi phụ lái. Trên đường vào phân xã Nghệ An, nơi sơ tán, đoàn phải đi qua một cái cầu tạm, dài chừng 30m, bắc bằng những thân cây, chiều ngang vừa đủ rộng cho hai làn bánh xe con. Người lái xe giỏi như anh mới dám qua cầu này. Sau khi để mọi người xuống xe đi bộ qua cầu, bất ngờ anh Trạch bảo tôi cầm lái. Thú thực, lúc này tôi vừa sợ vừa run nên từ chối. Anh Trạch động viên tôi, và nói: Nếu Chiến không dám lái thì sau này khi đối mặt với những hoàn cảnh khó sẽ không vượt qua được. Sau khi được anh nhắc lại những kỹ năng nghề cơ bản, hơn nữa có anh ngồi ngay bên cạnh, tôi yên tâm cầm lái. Lúc này cả tôi và anh đều nhoài đầu ra ngoài cửa xe để căn khoảng cách an toàn của lốp xe và mép cầu. Đặc biệt không để cho xe rung và giật, đề phòng bị cướp tay lái. Tôi nhích dần qua cầu. Chuyến đi này tôi học được nhiều điều bổ ích...
Vượt vĩ tuyến 17
Hồi đó quân ta vừa mới giải phóng Cồn Tiên - Dốc Miếu, thuộc bờ nam sông Bến Hải, Quảng Trị. Anh Tài Nụ, trưởng phân xã Vĩnh Linh, dẫn một đoàn của Tổng xã gồm các anh: Lê Lâm, Đình Soạn, Minh Lộc vượt cầu Hiền Lương, qua sông Bến Hải. Khi qua cầu, một cảnh tượng tiêu điều hoang vắng, đầy chết chóc, chằng chịt dây thép gai hàng rào điện tử Max Namara và những xác xe tăng bọc thép cháy rụi. Mối hiểm nguy cho cả đoàn là mìn và lựu đạn. Trên đường đi chúng tôi luôn gặp những chiếc xe của bộ đội ta gặp nạn vì vướng phải mìn. Một nhà dân cho chúng tôi ăn. Trước đó chủ nhà ra ao vớt lên hai thùng sắt (loại thùng lính Mỹ đựng đạn đại liên). Một thùng đựng gạo, một thùng đựng cá khô. Chủ nhà giải thích, đó là cách người dân vùng địch hậu cất giấu lương thực để dùng lúc chống càn chạy giặc. Lúc này trên bầu trời máy bay Mỹ lồng lộn gầm rú. Cách đó không xa trong thành cổ Quảng Trị, giao tranh giữa ta và địch vẫn đang quyết liệt.
Sự kỳ ngộ thú vị
Có một chuyến đi hội tụ đủ 5 con người mà cách đây 38 năm (1972), cùng trên một chuyến xe đi vào chiến trường Quảng Trị. Trên đường vào chúng tôi ghé thăm biển Thiên Cầm, Hà Tĩnh, quê tôi. Năm 2007, nhân kỷ niệm 35 năm giải phóng Quảng Trị, 5 người ấy lại cùng trên một chuyến xe trở lại chiến trường xưa, thăm lại biển Thiên Cầm. Đó là các anh: Phạm Hoạt, Xuân Lâm, Trần Mai Hưởng, anh Cù Yến Vũ (điện báo viên) và tôi. Trên chuyến đi này anh Xuân Lâm kể về sự lưu lạc của anh hơn nửa năm trời trong các binh trạm trên rừng Trường Sơn, vì giấy tờ và quân trang, quân dụng của anh bị thất lạc. Lúc đó vào quãng tháng 10/1972, trong chuyến rút quân và trang thiết bị, máy móc từ mặt trận B5 ra Hà Nội. Trong khi chờ vượt phà sông Gianh, đoàn công tác chúng tôi bị trúng đạn pháo từ Hạm đội 7. Xe ô tô tôi lái bị trúng mảnh pháo, hỏng nặng. Anh Xuân Lâm, anh Hồng Thụ và anh Hiển (quân đội) bị thương. Sau khi các anh được chuyển đi cấp cứu, chúng tôi tiếp tục lên đường. Chuyến đi này mất 23 ngày chúng tôi mới ra đến Hà Nội, còn anh Xuân Lâm ra đến Hà Nội phải mất hơn 8 tháng.
|
TTXVN - ngôi nhà lớn của cuộc đời tôi. Tôi tự hào, kiêu hãnh vì những điều bình dị nhưng cũng hết sức lớn lao này. |
Tôi đi B2
Một buổi trưa trung tuần tháng 1 năm 1973, sau khi giao ban ở Bộ Biên tập về, anh Phạm Ngọc Lập, tổ trưởng tổ xe gọi anh em họp đột xuất. Anh thông báo, hiện nay đoàn xe chi viện của VNTTX cho TTXGP đã hoàn tất, chuẩn bị lên đường và cơ quan có một chủ trương mới. Đồng chí Trần Thanh Xuân, Phó Tổng biên tập cùng đi với đoàn để vào B2. Cơ quan yêu cầu một lái xe, ai xung phong? Phòng họp im lặng. Tôi giơ tay, cả phòng vang rền tiếng vỗ tay. Từ đó, cuộc đời tôi có thêm một trang mới.
Thời gian chuẩn bị cho chuyến đi rất khẩn trương. Tôi được đảo về thăm Mẹ rồi vội vã đi lĩnh quân trang quân dụng. Cả tổ xe cũng vội vã chuẩn bị xe cho tôi. Còn nhớ khi đoàn xe xuất phát, cô Nguyễn Thị Sáu, Trưởng phòng Tổ chức cán bộ, vội vã chạy theo xe, đưa cho tôi một tờ giấy và nói rằng đây là giấy giới thiệu tôi vào Đảng.
Vượt Trường Sơn
10 giờ 30 ngày 22/4/1973, đoàn xe 17 chiếc chất đầy hàng của VNTTX chi viện cho TTXGP xuất phát từ Tổng xã số 5, Lý Thường Kiệt, Hà Nội, để vào B2. Dẫn đầu là xe tôi chở bác Trần Thanh Xuân và anh Minh Trường. So với các chuyến đi trước, đây là chuyến đi có nhiều thuận lợi. Đội ngũ lái xe dạn dày kinh nghiệm, xe ô tô phần lớn là Zin ba cầu, đường Trường Sơn khi đó cũng đã được cải thiện rất nhiều. Có những đoạn đường khó, xe không qua được thì đã có xe thiết giáp trợ giúp. Chỉ gặp một chút khó khăn tiềm ẩn đó là mùa mưa đã đến, trên bầu trời Trường Sơn lúc nào cũng có máy bay do thám của Mỹ, còn mặt đất là mìn nhiệt đới hoặc những toán biệt kích, chất độc da cam vẫn còn vương vãi khắp trong rừng.
Sau 47 ngày, đoàn đã đến căn cứ ở B2 an toàn.
Tôi còn nhớ khi ấy đã viết những vần thơ trong bài thơ "Ra trận":
"Tiền tuyến gọi, thanh niên ta đáp lại
Chúng tôi đây, tất cả đã sẵn sàng
Đi, đi lên, đi mãi tới phương xa
Nơi Tổ quốc đang cần ta có mặt.
Dù nơi đó có bom rơi đạn nổ
Dù thác ghềnh ngăn mỗi bước chân ta
Dù biển khơi có rộng lớn bao la
Dù đêm tối, dù phong ba bão táp...".
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
Cuộc hội ngộ lịch sử (12/05/2010 09:17:40)
Những kỷ niệm chung đi vào lịch sử... (12/05/2010 09:05:16)
50 năm mối tình thuỷ chung - trong sáng - sắt son (12/05/2010 08:55:34)
Lòng tự hào, niềm tin là động lực đưa chúng ta đi tới! (12/05/2010 08:37:11)
TIN THI ĐUA - KHEN THƯỞNG (08/04/2010 10:52:42)
Hoạt động nhân dịp 8/3 tại Đà Nẵng (08/04/2010 10:51:46)
Chúc mừng nhân ngày thầy thuốc việt nam (08/04/2010 10:50:47)
Quỹ Vì nỗi đau da cam TTXVN tặng quà nhân dịp Tết Canh Dần (08/04/2010 10:49:47)
Kỷ niệm 79 năm ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và tổng kết Tháng thanh niên (08/04/2010 10:47:55)
TTXVN chia vui với Sư đoàn 304 kỷ niệm 60 năm Ngày truyền thống (08/04/2010 10:44:59)












