Thứ năm, ngày 15/01/2026

Tin trong ngành

Nhớ về một tờ báo


(13/06/2011 14:42:43)

Ngước nhìn những cành cây phủ đầy tuyết lấp lánh dưới ánh mặt trời tháng Hai ở Massachusetts, tôi chợt nhớ lại một ngày tháng Sáu nóng nực 20 năm về trước ở Hà Nội. Một đồng nghiệp người Anh thông báo tin nóng hổi tới Trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội ở Thanh Xuân: Một tờ nhật báo bằng tiếng Anh đã ra số đầu tiên. Tôi tự nhủ, dứt khoát phải kiếm một tờ mới được. Dứt mình ra khỏi bóng mát của đám cây cổ thụ trong khuôn viên của trường, tôi đạp xe qua những cánh đồng lúa, băng mình trên con đường đầy bụi và nóng kinh khủng để tìm đến địa chỉ mà người đồng nghiệp đã cho tôi: 79 phố Lý Thường Kiệt.

            Trong văn phòng nhỏ bé trên một tầng gác, tôi gặp ông chủ bút, chân đi đất, trên mình mặc độc chiếc áo may ô chống chọi với cái nóng thiêu đốt, cắm cúi bên chiếc máy chữ. Căn phòng chẳng có gì ngoài một vài chiếc ghế gập, mấy tờ báo và một tấm bảng nhỏ, trên đó có gắn danh thiếp của những người đã tới đây. Khoác vội chiếc áo để đón khách, ông chủ bút đưa cho tôi một tờ báo và nhanh chóng thuyết phục tôi giúp biên tập báo, bất cứ khi nào tôi rảnh. Thù lao cho công việc là... một tô mì vằn thắn.
Nhà báo Diane Fox

            Đó, tờ Việt Nam News trong những ngày đầu là như vậy, chỉ có bốn trang đăng tin về các chuyến thăm chính thức và các con số về tình hình sản xuất, được đánh máy và lên trang bởi tinh thần phi thường và sự quên mình của các nhân viên. Dõi theo sự lớn mạnh của tờ báo và tham gia một chút vào sự lớn mạnh đó là một trong những điều vui sướng lớn nhất trong đời tôi. Số nhân viên tăng lên, số trang tăng lên và văn phòng cũng mở rộng hơn, rồi sau đó mới có máy tính và máy điều hoà.

            Cùng với sự lớn mạnh là sự gia tăng nỗi khó nhọc. Tôi vẫn nhớ như in một biên tập viên nổi khùng lên khi chiếc máy vi tính không chịu làm việc mà thời hạn nộp bài chỉ còn tính bằng phút. Ông kêu ầm lên rằng thà viết bằng tay còn nhanh hơn, và đúng là thế thật. Lúc đó, một cô gái người Canađa tiến tới giúp biên tập viên này khắc phục sự cố. Cô ta cao, có thái độ khinh khỉnh, to mồm, mặc quần bò màu xanh và đi đôi bốt cao mặc dù thời tiết Hà Nội lúc đó nóng kinh khủng. Một ngày nọ cô tiến vào phòng biên tập, mang theo thái độ nóng nảy thường thấy, mắng mỏ một nhân viên lâu năm là "lão già" rồi đi suốt dọc phòng đến trước mặt ông chủ bút. Mọi người ngừng tay làm việc, nín thở theo dõi cuộc đối đầu sắp xảy ra. Sau khi cô ta chấm dứt bài chỉ trích và huỳnh huỵch bỏ đi, ông chủ bút quay sang các nhân viên và nói: "Các cô các cậu hãy học tất cả những gì có thể học từ cô ấy. Sáu tháng nữa, cô ấy sẽ không còn ở đây đâu". Chỉ mấy ngày sau là đến ngày Quốc tế phụ nữ, cô gái người Canađa lặng người khi "lão già" và ông chủ bút tặng hoa cho cô và nói lời cám ơn.

Phóng viên Việt Nam News tác nghiệp tại Huế

            Vì đây là bài viết về nỗi nhớ (còn bài phê bình thì xin hẹn dịp khác) nên tôi cũng xin nhắc lại những buổi lễ kỷ niệm: Buổi lễ đầu tiên mà tôi được tham dự là ngày kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám, rồi đến Tết, rồi một chuyến đi lễ chùa và mừng tuổi các cháu, một buổi xem phim nhân ngày Quốc tế phụ nữ, một lần ăn bánh tôm Hồ Tây (không nhớ có phải là nhân dịp 30/4 và 1/5 hay không nữa). Hằng tháng, chúng tôi cùng nhau thưởng thức các loại hoa quả cúng rằm. Chẳng biết cái nếp này có còn giữ được đến thời nay nữa hay không.

            Tôi biết rằng mình sẽ không thể nhận ra được phòng biên tập lúc này cũng như hầu hết các nhân viên. Các cháu của ngày xưa nay cũng đã bằng tuổi tôi hồi bấy giờ và một số nhân viên có tuổi hồi đó chắc chắn đã nghỉ hưu hay chuyển sang vị trí công tác khác. Đôi khi tôi cứ tự hỏi, người này người kia giờ ra sao rồi, nhưng những thông tin như vậy, dù tôi có mong muốn được biết đến đâu đi nữa, cũng không bao giờ xuất hiện trên báo cả.

            Ngày nay, đồng nghiệp người Anh của tôi đang sống ở Ôxtrâylia, cánh đồng lúa xung quanh trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội từ lâu đã không còn, và bản thân tôi đã bốn lần trở thành bà, quay lại dạy học, cố gắng chia sẻ với những sinh viên lớn lên trên miền đất lạnh về những gì tôi yêu mến ở đất nước của Lạc Long Quân và Âu Cơ.

            Với hy vọng sẽ được gặp lại một người bạn cũ sau bao năm xa cách, gần đây, tôi nhận ra rằng tờ Việt Nam News có thể giúp tôi trong việc này bằng cách giới thiệu về nước Việt Nam ngày nay. Sinh viên được chọn một tờ báo mạng của Việt Nam để đọc trong suốt học kỳ. Mặc dù tôi đã đưa ra cho họ một số phương án để lựa chọn nhưng có tới 70-80% chọn tờ Việt Nam News và điều này làm cho tôi sướng âm ỉ. Xuất phát từ các bài báo, họ còn phát triển hơn nữa bằng cách tiến hành nghiên cứu thêm rồi chia sẻ với các bạn học về những điều mới phát hiện, nêu những câu hỏi mới và mở ra những hướng mới chứ không phải chỉ rập khuôn theo lối cũ.

            Thế nên, ngoài những lời chúc mừng dành cho tờ Việt Nam News về những thành tựu từ trước đến nay, tôi cũng xin cảm ơn về những gì mà sinh viên của tôi hiện nay học hỏi được từ tờ báo. Tôi cũng xin dành những lời chúc tốt đẹp nhất mong tờ báo tiếp tục thành công giữ vững truyền thống tốt đẹp trong những tháng năm sắp tới.

Diane Fox
Theo Nội san Thông tấn, số 5/2011

CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:

Việt Nam News "thắp lửa" trong tim tôi (13/06/2011 10:53:41)

Báo Việt Nam News: 20 năm, một con đường! (13/06/2011 10:49:19)

Bồi dưỡng kỹ năng chụp ảnh báo chí hiện đại cho phóng viên phân xã phía Bắc (12/05/2011 10:25:23)

Hoạt động văn nghệ, thể thao chào mừng Đại hội Công đoàn TTXVN (12/05/2011 10:22:50)

Triển lãm ảnh "101 khoảnh khắc về vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp" (12/05/2011 10:13:52)

Kỷ niệm 80 năm ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2011) (12/05/2011 10:11:52)

Thi tìm hiểu pháp luật (12/05/2011 10:08:04)

Hội nghị tổng kết công tác Thi đua - Khen thưởng năm 2010, phát động thi đua năm 2011 (11/05/2011 16:25:58)

Thực hiện quy chế dân chủ ở cơ sở (11/05/2011 16:21:55)

Tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động (11/05/2011 16:20:30)