Thứ ba, ngày 07/04/2026

Tin trong ngành

Đón Tết ở xứ sở hoa anh đào


(06/03/2007 10:27:44)

Lại một cái Tết nữa xa nhà. Lòng tôi dâng lên cảm giác nao nao khó tả. Chao ôi, nhớ da diết hương vị và không khí Tết Hà Nội. Nhớ những chiều 30 Tết tất bật dọn dẹp nhà cửa để tối có thời gian đi đón Giao thừa, xem bắn pháo hoa cùng bạn bè, người thân.

Tôi còn nhớ như in cái Tết đầu tiên ở xứ sở hoa anh đào. Chỉ sau hơn hai tháng sang nhận công tác là đến Tết nên mọi thứ đối với tôi vẫn khá xa lạ và mới mẻ. Ngưòi Nhật vốn "ăn" Tết tây nên chúng tôi chỉ cảm nhận được không khí Tết trong những ngày đó, còn Tết Nguyên Đán thì chỉ có cách tự tạo không khí cho riêng mình.

Tết Bính Tuất có lẽ là cái Tết đáng nhớ nhất đối với tôi. Do những ngày giáp Tết, công việc khá bận rộn nên tôi cũng chẳng sắm sửa được gì. Theo đúng lịch, sáng 30 Tết tôi vẫn phải đi Nagoya (cách Tôkyô hơn 200 km) để đưa tin về "Lễ hội Việt Nam". Trời lạnh buốt, nhưng tôi vẫn hăm hở đi bởi sự kiện đó diễn ra đúng vào ngày giáp Tết nên thực sự có ý nghĩa quan trọng. Đó là cơ hội tốt để giúp người Nhật Bản hiểu hơn về văn hóa và phong tục tập quán của người Việt Nam. Cùng đi hôm đó có đồng chí Tham tán Công sứ và một cán bộ của Ban Quản lý lao động Việt Nam tại Nhật Bản.

Tôi mải mê phỏng vấn, chụp ảnh, ghi chép,... đến tận chiều tối. Khi chúng tôi trở về Tôkyô thì đã gần 21h, nghĩa là chỉ còn 3 tiếng nữa là đến Giao thừa. Vội vàng chúc Tết đồng chí Tham tán Công sứ và anh bạn đi cùng, tôi nhào tới cửa hàng bán hoa tươi gần phân xã để mua bó hoa cắm cho "có không khí Tết". Tiếc thay, họ vừa đóng cửa trước đó vài phút. Tôi bèn tự nhủ: "Thôi đành đón Tết không hoa vậy. Ở nước ngoài, chuyện thiếu thốn như thế là bình thường!". Sau đó, tôi tới cửa hàng 24/24h để mua một ít bánh kẹo và trái cây tiếp khách. Về đến phân xã đã 21h30.

Tôi chuẩn bị cho "mâm cỗ" đêm Giao thừa bằng việc ngâm gạo và đỗ xanh để thổi xôi. May sao măng khô tôi đã ngâm trước đó một tuần, gà nguyên con tôi cũng đã mua vài ngày trước. Trong lúc chờ đợi, tôi bắt tay vào làm tin để phát về cho kịp giờ trực ở nhà. May mắn là giờ Nhật Bản sớm hơn hai tiếng so với giờ Việt Nam nên khi tôi làm xong tin, phát về nhà vẫn kịp ca trực tối. Sau đó, tôi mới hoàn toàn yên tâm chuẩn bị mâm cỗ đêm Giao thừa của mình.

Khi chỉ còn cách Giao thừa 15 phút, tôi đã bày biện xong mọi thứ trên chiếc bàn thờ con. "Mâm cỗ" cũng khá "hoành tráng" và đầy đủ hương vị Tết quê nhà: cũng có bánh chưng, giò lụa (do Đại sứ quán chuẩn bị và người nhà gửi sang), xôi đỗ, gà luộc và một ít trái cây. Tôi tự nhủ rằng dù một mình cũng phải chuẩn bị một cái Tết sao cho không đến nỗi quá sơ sài. Một cái Tết đậm đà hương vị quê nhà sẽ làm ấm lòng những người đi xa, nhất là người "độc thân" như tôi. Khi kim đồng hồ nhích đến gần con số 12, tôi bắt đầu thắp hương, cầu mong sức khỏe và hạnh phúc cho bản thân, mọi người trong gia đình và anh em trong phân xã.

Vào những giờ phút đó, nỗi nhớ nhà của tôi bỗng trở nên cồn cào, da diết. Một cú điện thoại chúc Tết từ một người bạn ở Xơun giúp tôi xoa dịu được phần nào cảm giác trống trải đó bởi chúng tôi đều cùng "cảnh ngộ" đón Tết xa nhà (do múi giờ Nhật Bản và Hàn Quốc giống nhau). Đến 2 giờ sáng, tôi thắp thêm một nén nhang nữa và gọi điện về nhà chúc Tết bố mẹ và các anh chị em vào đúng thời điểm Giao thừa (theo giờ Hà Nội). Trong những lời chúc Tết "câu được câu chăng" do sóng điện thoại chập chờn và do tâm trạng nhớ nhà, tôi vẫn cảm nhận được sự nghẹn ngào qua giọng nói của bố mẹ. Bố mẹ tôi nhắc đi nhắc lại một câu "Con nhớ giữ gìn sức khỏe và làm việc thật tốt". Dù không phải là lần đầu tiên vắng con gái ở nhà trong những ngày Tết (bởi trước đó tôi đã ăn Tết một lần ở Bắc Kinh), nhưng bố mẹ tôi dường như vẫn chưa quen được cảm giác đó. Dù con gái đã trưởng thành hơn nhiều so với cách đây 7-8 năm, song trong con mắt của bố mẹ, tôi vẫn luôn là đứa con bé bỏng.

Theo thói quen ở nhà, sáng mồng Một tôi thường đưa mẹ đi lễ chùa; dù đón Tết ở nơi "đất khách, quê người", tôi vẫn cố gắng duy trì thói quen. Tôi hẹn gia đình anh Nguyễn Đức Tĩnh (trước cùng làm ở Ban Biên tập tin Thế giới, hiện đang làm cho Đài NHK) cùng đi chùa Asakusa, một ngôi chùa nổi tiếng ở Tôkyô. Sau đó, mọi người cùng về phân xã ăn bữa cơm đầu năm. Dù không được thịnh soạn như ở nhà, nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận được phần nào không khí Tết qua những món ăn truyền thống, đặc biệt là nồi măng nấu chân giò lần đầu tiên tôi "trổ tài", được mọi người khen ngon.

Phân xã Tôkyô có ba người, nhưng vào những ngày Tết, mỗi người đều có công việc riêng nên đến tận ngày mồng Ba, chúng tôi mới tập trung lại để tổ chức một bữa cơm thịnh soạn. Trong những ngày Tết, tôi vừa trực tin, vừa tranh thủ thời gian đi chúc Tết gia đình các cơ quan đại diện, vừa "túc trực" ở nhà để đón khách sang chúc Tết. Hầu như ai cũng chỉ chúc tôi một câu: "Sang Năm mới có "hai mình" để Tết năm sau không phải đón Tết một mình nữa". Và có lẽ Tết Đinh Hợi này, tôi sẽ không còn một mình cô đơn đón Giao thừa!

Tuyết Nhung
Theo Nội san Thông tấn, số 1+2/2007

CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:

Đầu năm "xông nhà" ông Bảy Hiếu - Cựu phóng viên TTXVN (06/03/2007 09:44:47)

Một tầm cao nhân cách và tài năng (06/03/2007 09:42:44)

10 sự kiện nổi bật của TTXVN 2006 (06/03/2007 09:40:31)

Những kỉ niệm sâu sắc của các phóng viên Thông tấn Đức về Bác Hồ (06/03/2007 09:39:15)

Đồng chí Nguyễn Quốc Uy được bổ nhiệm giữ chức Tổng Giám đốc Thông tấn xã Việt Nam (06/03/2007 09:34:46)

Thế và lực của một mùa xuân mới (06/03/2007 08:36:20)

Đội bóng B2 về nhì giải bóng đá giao hữu (15/01/2007 11:38:00)

Tọa đàm: "Phong cách giao tiếp trong công tác phát hành" (15/01/2007 11:35:49)

Đại hội chi đoàn TNCS Hồ Chí Minh VPĐD tại Đà Nẵng lần thứ I (15/01/2007 11:34:44)

Đoàn viên Ban BTT Thế giới tìm hiểu về WTO (15/01/2007 11:29:13)