Thứ sáu, ngày 03/04/2026

Tin trong ngành

Nhà báo - NSNA Ngô Dư: Người của đam mê


(06/03/2007 10:30:51)

Vậy mà nhà báo - Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Ngô Dư đã bước vào độ tuổi 60. Nói vui như anh: Mới ngày nào lọt lòng mẹ đón "cái" Đinh Hợi, thế mà nay lại "cái" Đinh Hợi nữa... rồi. Vòng quay của một con giáp với 5 cái Tết Hợi đã đem lại cho anh nụ cười toại nguyện. Ấy là hạnh phúc tìm trong 34 năm gắn bó sự nghiệp làm báo ở Báo ảnh Việt Nam - Thông tấn xã Việt Nam. Nơi mà anh đã tìm thấy cái tình, cái nghĩa, cái giá trị sống cho mình qua hàng trăm chuyến đi. Nhiều người nói, trong khi làm thiên chức của một phóng viên, anh đã có cho mình nhiều tác phẩm ảnh nghệ thuật - cái duyên của Ngô Dư.

Chợ hoa Hàng Lược (Hà Nội). (Ảnh: Ngô Dư).

Thì rằng làm gì cũng cần có lòng đam mê, nhưng cái đam mê về nhiếp ảnh lại có cái hay riêng của nó mà nếu thiếu nó, người cầm máy khó thể có những tác phẩm hay, có hồn. Và cái đam mê của Ngô Dư đâu phải "dậy thì" khi anh đã cầm máy, đã làm một phóng viên, mà có ngay từ khi anh còn chưa đi học trường Kỹ thuật Điện ảnh Leningrat (nay là Saint Petersbourg - Liên bang Nga). Cũng vì đam mê đó, sau khi tốt nghiệp anh vẫn cứ lao vào nhiếp ảnh, rồi gia nhập ngôi nhà Báo ảnh Việt Nam những mong "phiêu du" với nghề. Anh giải thích: "Trong khóa học điện ảnh, tôi cũng có một năm được học về quay phim, nhiếp ảnh. Chính điều đó đã hỗ trợ cho tôi rất tốt về cách xử lý ánh sáng, bố cục trong công tác của một phóng viên ảnh".

Khi được hỏi anh có tiếc "cái bằng" Điện ảnh đã không được đặt đúng chỗ của nó không, Ngô Dư thành thật bộc bạch: "Cũng tiếc chứ, nhưng cái nghiệp nhiếp ảnh vận vào người từ lúc nào rồi. Đến giờ, tôi vẫn nghĩ, mình đã chọn một lối đi đúng".

Và đó là lối đi của lòng đam mê. Sau hai năm làm kỹ thuật in tráng trong buồng tối (Báo ảnh Việt Nam), anh bắt đầu công việc phóng viên ảnh - sự khởi đầu cho trăm bức ảnh báo chí, nghệ thuật sau này của anh qua nhiều chuyến đi tới mọi miền Tổ quốc. "Chuyến đi đầu tiên của tôi với tư cách một phóng viên là đi trong lòng Hà Nội những ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Với cảm giác thật hồ hởi, vui sướng, tôi hòa vào hàng nghìn người dân Thủ đô để sẻ chia, ghi lại những khoảnh khắc đẹp của con người trong niềm vui đất nước đã về một mối".

Mây Sapa. (Ảnh: Ngô Dư).

Những điều mới lạ cứ mở ra trong mỗi chuyến đi. Từ Tây Nguyên hùng vĩ với con người, cảnh sắc hoang sơ cho đến dải đất miền Trung đầy nắng và gió đều hấp dẫn chàng trai Hà Nội đến lạ kỳ. Để rồi, anh đã đem về được nhiều bức ảnh hay, đẹp, mang hơi thở của cuộc sống muôn màu. Ngoài ảnh báo chí, Ngô Dư rất thích ảnh phong cảnh và đó cũng là thế mạnh của anh. Người xem có thể tìm thấy trong ảnh phong cảnh của anh sự trau chuốt nghệ thuật về bố cục, ánh sáng. Ở lĩnh vực ảnh mang khía cạnh truyền thống, nói như nhà lí luận, phê bình nhiếp ảnh Vũ Đức Tân (Báo ảnh Việt Nam): "Trong không ít bức ảnh, Ngô Dư đã tìm được nét tương đối tiêu biểu trong văn hóa truyền thống của dân tộc. Đó là những nét xưa phảng phất đâu đó trong quá khứ còn lưu giữ tới ngày nay trong đời sống thường ngày hay trong những di tích vật chất như đang trường tồn với thời gian. Tìm tòi trong cấu tứ ảnh, góc độ, nhưng trước hết là những quan sát được chắt lọc từ cuộc sống, không chỉ nền nã về hình thức, mà còn ở bề sâu của nội dung, nhưng lại hết sức bình dị như những gì đang diễn ra trong đời". Anh Ngô Dư cũng thường nói: "Mỗi bức ảnh phải có tứ ảnh. Nếu tứ ảnh không rõ, anh sẽ khó có được một tác phẩm hay. Phong cách của tôi là thích những bức ảnh tự nhiên, không bố trí". Để có những tác phẩm đẹp, nhiều khi anh phải đi bộ nhiều giờ mới đến được địa điểm cần tìm. Để rồi thì trải nilon ra, gói xôi với nước chè đã thủ sẵn... cứ thế ngồi mà đợi nắng lên. "Phong cảnh lúa nương vùng cao đẹp lắm. Nhiều lúc phải mất cả vài ngày trời, đi đi lại lại mới chộp được một kiểu ưng ý chứ! Cũng có khi bất chợt gặp được như là lộc trời vậy. Trong cuộc sống có nhiều cái tưởng như rất đỗi bình thường nhưng khi vào ảnh lại tuyệt vời lắm".

Cho đến giờ, dù ở cái tuổi có thể tự cho mình được nghỉ ngơi, nhưng anh vẫn đi. Đi như là một lẽ sống với anh vậy. Và thế, năm nào anh cũng có cho mình những tác phẩm "cưng" như: Những tác phẩm ảnh báo chí được giải cao của Thông tấn xã Việt Nam, giải khuyến khích của Nhật Bản (2002), Giải vàng Báo Tuổi trẻ (2006)... 'Ước nguyện của tôi bây giờ là có sức khỏe tốt để sau khi về hưu, tôi vẫn có thể cầm máy dong duổi khắp chốn"... Anh kể, trong một chuyến đi gần đây, khi leo lên đến một đỉnh núi, lần đầu tiên bỗng dưng anh thấy đầu gối mình run lên, cảm giác tuổi già ập đến. Nhưng cuộc hành trình của anh vẫn còn ở phía trước với bao điều mới lạ. Những điều mới lạ đó sẽ được anh đem lại cho người xem tại cuộc triển lãm cá nhân trong một ngày không xa.

Vương Mơ
Theo Nội san Thông tấn, số 1+2/2007

CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:

Tết Đinh Mùi ở chiến khu D (06/03/2007 10:30:43)

Tết trong mùa đông Nga, Tết trong hơi ấm cộng đồng (06/03/2007 10:29:10)

Trực Tết... tôi tập sự làm "phóng viên chuyên trách" (06/03/2007 10:28:16)

Đón Tết ở xứ sở hoa anh đào (06/03/2007 10:27:44)

Đầu năm "xông nhà" ông Bảy Hiếu - Cựu phóng viên TTXVN (06/03/2007 09:44:47)

Một tầm cao nhân cách và tài năng (06/03/2007 09:42:44)

10 sự kiện nổi bật của TTXVN 2006 (06/03/2007 09:40:31)

Những kỉ niệm sâu sắc của các phóng viên Thông tấn Đức về Bác Hồ (06/03/2007 09:39:15)

Đồng chí Nguyễn Quốc Uy được bổ nhiệm giữ chức Tổng Giám đốc Thông tấn xã Việt Nam (06/03/2007 09:34:46)

Thế và lực của một mùa xuân mới (06/03/2007 08:36:20)