Sổ tay phóng viên
Ngày cuối năm
(27/03/2006 15:40:01)
Cơn mưa phùn chứa chất những não nề của mùa đông như bất lực trước dòng người đi như thác lũ trên phố. Ngày cuối cùng của năm đang được đồng hồ đếm ngược. Tôi theo suối người tìm đường đến lễ Tết nhà bố vợ. Đằng sau cây quất, đằng trước cành đào, hai bên bánh mứt, thêm con gà trống.
Thời gian trôi, dòng người cùng trôi. Rồi cái dòng người ấy cũng đưa tôi đến đích. Sau khi 'hoàn thành nghĩa vụ', tôi thong thả ra về. Đúng lúc ấy, cái điện thoại rung lên. Tôi nhẹ nhàng đưa điện thoại lên tai. Bất ngờ, đầu bên kia bắt đầu bằng cài giọng như xé vải:
-Mày đang ở đâu? Đến giúp tao một việc quan trọng. Tao vừa nhận được lệnh đi công tác gấp, tận Quảng Ninh, làm tin về Đoàn ngoại giao Hoa Kỳ...
Bạn tôi đấy. Cái thằng bạn nối khố đấy thân nhau lắm, quý nhau lắm đấy. Nhưng sao lại nhè vào lúc này để nhờ vả.
- Tao đâu có muốn - bạn tôi lại tiếp tục năn nỉ - Tại vợ tao bây giờ đang nằm trên bàn đẻ rồi, tao đi sao được
Trời xui đất khiến thế nào tôi lại nhận lời ngay. Ba mươi chưa phải là Tết, hơn nữa máu nghề lại sôi lên sung sục. Tôi lạng qua chợ mua ít rau và thịt rồi bay thật nhanh về nhà, nhét vào tủ lạnh cho vợ con. Đồ nghề máy ảnh đã sẵn, tôi chỉ việc xách chúng chạy ra ngõ chờ xe ô tô. Nào ngờ xe đã đến lúc nào.
Có đến chục người ngoại quốc ngồi trên xe nhìn tôi đầy sốt ruột. 120 phút để thoát khỏi Hà Nội náo nhiệt. Xe mài lốp trên Đường 5 theo hướng Quảng Ninh xông tới. Dọc đường, người hoa thưa đần.
Hai tiếng sau, chúng tôi có mặt tại bãi an ninh thị sát, tôi ghi hình, anh lái xe ngồi đọc báo, anh phiên dịch theo sát bạn.
Ai cũng bơ phờ nhưng xem chừng mọi công việc đã êm xuôi. Tôi cũng đã thấm mệt vì chạy. Ý nghĩa không gian, thời gian dần dần quy trở lại. Bỗng anh phiên dịch mặt buồn rười rượi đi về phía tôi:
- Đoàn họ ở lại anh ạ! Anh và lái xe có thể về. Em phải theo họ không thể về được.
Tôi cố lấy giọng bình tĩnh để an ủi anh rồi lên xe quay về Hà Nội. Xe nổ máy, một cảm giác khó tả nôn nao... Chẳng lẽ cảm...? ồ không. mắt còn sáng lắm, tôi quay sang hỏi bác tài:
- Anh có cảm giác gì không?
Bác tài nhăn mặt:
- Đói!
Đúng rồi. Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra rằng: Từ sang tôi chưa ăn gì.
Chúng tôi đi vòng vèo khắp Vườn Đào, Bãi Cháy, đồi Victor, đồi Ông Giáp...mong gặp một cái gì đó khã dĩ để có thể ăn được. Nhớ thủa nào xuống đây nghỉ mát, xe chưa đỗ đã có một rừng cánh tay mời chào: Nào Restaurant, nào Hương rừng, nào Vị biển. Nay thì...
Trong cơn tuyệt vọng tôi ngã đầu mệt mỏi, mắt dán vào kính xe. Qua thị trấn Hoành Bồ, mắt tôi bị hút vào một cài quán tồi tàn. Tôi hét to:
- Dừng lại anh ơi. Sống rồi!
Tôi xuống xe, lao nhanh về phía tấm liếp tre đang từ từ hạ xuống. Ánh đèn trong nhà đang dần khép lại. Tôi chỉ còn kịp hô to: 'Chờ tôi với...' rồi nói trong hơi thở gấp gáp:
- Bà còn cái gì ăn được, bá...bá...bán cho con với.
Bà cụ chủ quán gõ vào đầu tôi một cái đau điếng rồi thong thả:
- Chả còn gì! 30 Tết, ai còn bán chác gì nữa.
Rồi bà đưa tay bới đống đồ trên mặt quán, như để tìm kiếm, như để nói với tôi 'Hết rồi con ạ!'.
Mắt tôi láo liên theo tay bà... Đây rồi! Một gói kẹo trứng chim. Tôi trả tiền cho bà mà không cần tiền thối lại.
Xe đi được một tiếng, cài đói đã vơi di phần nào. Đường dành riêng cho chúng tôi, Hải Dương sắp tới . Gói kẹo vơi đi một ít và miệng hai đứa khát khô.
bỗng. Chiếc xe dừng lại. Trong ánh đèn pha, chìm trong mưa phùn, tôi nhìn thấy một tốp người đang vẫy tay xin xe đi nhờ. Xe mở cửa, họ ồn ào đầy phấn khởi, kéo nhau lên xe. Tôi đoán chừng họ là những người đi bán quất cảnh trở về.
bác tài xế quay sang hỏi ngay: 'Có ai còn nước không?'...
Đám người ồn ào đó bỗng chốc im lặng phăng phắc. Chỉ một người đàn bà như nghe thấy, lôi ra một chai nước còn một nửa:
- Cơ mà nước giếng, có uống không? Nãy tưới quất còn một đố thôi...
Tôi xin gay chai nước, tiện để đưa gói kẹo trứng chim cho ông già kế bên.
Một tiếng sau xe đến Phú Thuy, những người bán quất xuống xe hớn hở trở về nhà.
23 giờ 30 phút năm con Dê - 2003, tôi lê được đôi chân về đến nhà. Con trai nhảy cẫng lên, ôm lấy cổ tôi. một không khí đầm ấm gia đình làm tôi như sống lại, như thoát khỏi mệt nhọc. Chúng tôi bắt đầu ngồi vào mâm cỗ Tất niên đúng lúc Giao thừa.
11 giờ trưa ngày mồng Một Tết năm con Khỉ - 2004, chúng tôi dậy sớm để lên chúc Tết ông bà ngoại. Vợ tôi đang chòng chiếc cravat mới tinh vào cổ tôi thì túi quần lại rung rung. Tiếng trong điện thoại: 'Ông Hoan ơi... Đoàn hôm qua họ muốn ông chụp hình ở Phố Hiến ...ông có thể...'
Trời ạ, ngày cuối năm của nhà bào là thế này sao!*
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
Nhớ về lớp thông tấn khoá 8 (1968-1969) (27/03/2006 15:40:01)
Chuýằ‡n cÅâ kỏằƒ lỏºĂi (27/03/2006 15:40:01)
Điều quan trọng là lòng yêu nghề (27/03/2006 15:40:01)
Làm báo ngày ấy - bây giờ (27/03/2006 15:40:01)
Trở lại Trường Sơn (27/03/2006 15:40:01)
Sự kết hợp nhiều thể loại báo chí  (27/03/2006 15:40:01)
Phiếm luận về nghề báo (27/03/2006 15:40:01)
Tôi yêu Ninh Bình (27/03/2006 15:40:01)
Những ngày "Sấm rền biển lửa" ở Thành phố Cảng Hải phòng (27/03/2006 15:40:01)
Bạn có biết? Ai biết sớm tin Mỹ đánh phá ra miền Bắc (27/03/2006 15:40:01)
Kỹ năng viết bài cho tạp chí (27/03/2006 15:40:01)












