Sổ tay phóng viên
Nghề khó về trước mặt trời lặn
(27/03/2006 15:40:01)
Nhân 60 năm ngày truyền thống của TTXVN và nhân kỷ niệm 75 năm ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt nam (20/10/1930-20/10/2005). Tiếng nói người trong cuộc xin giới thiệu mấy lời bộc bạch của một số nữ phóng viên với những buồn, vui về nghề của mình. Và họ, dẫu có trải qua trăm nghìn gian truân, "vất vả thì có, nhưng bỏ nghề thì không và nếu có kiếp sau vẫn xin được làm phóng viên của Thông Tấn Xã Việt Nam"Â như lời các chị tâm sự.
Nghề báo được thế giới coi là một nghề nguy hiểm, còn ở ta thời bao cấp báo chí được xếp trong đội quân lao động nặng nhọc và có phần độc hại nên được hưởng tiêu chuẩn lương thực tương đương với lái xe và công nhân làm than. Lại có người còn 'phong' cho cánh nhà báo là 'Hoàng đế không ngai' nữa chứ. Chẳng biết cái chức ấy do thiên hạ 'phong' có đúng mấy phần trăm nhưng riêng cái điều mà cánh nhà báo nữ chúng tôi thường nói với nhau rằng nghề báo là cái nghề 'luôn về nhà sau mặt giời lặn' thì có thật. Đi suốt ngày, từ bảnh mắt tới đêm khuya, lúc nào cũng làm tin. Trong khi thiên chức của phụ nữ là chăm sóc chồng con thì không chú tâm lại chỉ giỏi 'hóng hớt' xem bên ngoài xẩy ra chuyện gì rồi ôm vào mình bỏ mặc chồng con. Thật là 'vô tích sự'! Ngẩm lại có lúc tủi. Vào dịp cao điểm của vụ dịch SARS, cúm gà H5N1, giá thuốc biến động, bão lụt, dịch bệnh... toàn làm những chuyện quang minh, chính đại mà cứ như đi... ngoại tình. Sợ nhất là cảnh, cả tháng trời ngày nào cũng đợi ông mặt trời đi ngủ mấy giấc mới trở về nhà , 'báo cáo' chồng con, em về muộn ở lại làm tin mãi cũng thấy 'dơ'. Mà lại oái ăm là cứ từ sẩm tối trở đi mới là giờ 'G' của mọi chuyện. Cái chuyện 'dở khóc dở cười' ấy không phải riêng tôi mà rất, rất nhiều đồng nghiệp cũng rơi vào cảnh 'gái goá lo chuyện triều đình' trong khi cái gia đình bé nhỏ của mình lại không chăm lo được chu tất.
Âu đã mang lấy nghiệp vào thân, nên tôi và các đồng nghiệp vất vả thì có, nhưng bỏ nghề thì không và nếu có kiếp sau vẫn xin được làm phóng viên của Thông tấn xã Việt Nam.
Bởi, trong nỗi vất vả, gian truân và ở tuổi nào đi chăng nữa những người làm báo vẫn luôn hồi hộp và vui mừng 'như tuổi mới yêu' khi những đứa con tinh thần của mình có chỗ đứng và dấu ấn trong lòng độc giả. Chẳng vậy, mà người ta thường nói đùa rằng các nhà báo là có nhiều 'con' nhất-những 'đứa con' tinh thần. Vì những 'đứa con' đó mà chúng tôi quên hết mọi mệt nhọc, ưu phiền và lại tự tin lao vào các 'trận đánh' mới. Có các ông chồng sau lúc bực mình, rồi nghe những lời thẽ thọt, 'đường mật' của nhà báo vợ lại tiếp tục chung sống hoà bình.
Nhưng nói thế thôi chứ cái sự vất vả ấy có thấm gì so với thời chiến tranh. Cánh trẻ chúng tôi vẫn thầm cảm phục các thế hệ đi trước trong điều kiện, hoàn cảnh vất vả khó khăn hơn chúng tôi ngàn lần mà vẫn thu xếp việc nước việc nhà vẹn cả đôi đường.
Ngoài việc đảm nhiệm công việc như cánh nam giới và thêm thiên chức làm mẹ, làm vợ nhưng chúng tôi rất tự hào được đóng góp vào sự phát triển của một Hãng thông tấn quốc gia. Và chúng tôi tự nhủ mình vừa phấn đấu trở thành một nhà báo giỏi, có lương tâm và trách nhiệm nhưng cũng phải là người phụ nữ biết tề gia nội trợ để giữ gìn, vun đắp cho tổ ẩm của mình./.
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
Nhớ về lớp thông tấn khoá 8 (1968-1969) (27/03/2006 15:40:01)
Chuýằ‡n cÅâ kỏằƒ lỏºĂi (27/03/2006 15:40:01)
Điều quan trọng là lòng yêu nghề (27/03/2006 15:40:01)
Làm báo ngày ấy - bây giờ (27/03/2006 15:40:01)
Trở lại Trường Sơn (27/03/2006 15:40:01)
Sự kết hợp nhiều thể loại báo chí  (27/03/2006 15:40:01)
Phiếm luận về nghề báo (27/03/2006 15:40:01)
Tôi yêu Ninh Bình (27/03/2006 15:40:01)
Những ngày "Sấm rền biển lửa" ở Thành phố Cảng Hải phòng (27/03/2006 15:40:01)
Bạn có biết? Ai biết sớm tin Mỹ đánh phá ra miền Bắc (27/03/2006 15:40:01)
Kỹ năng viết bài cho tạp chí (27/03/2006 15:40:01)












