Thứ ba, ngày 07/04/2026

Sổ tay phóng viên

Tôi có sợ không ?


(27/03/2006 15:40:01)

     Ngày đăng ký vào khoa Báo chí, trường ĐHKHXH&NV, gia đình tôi không ủng hộ.Nhưng vì tôn trọng sự lựa chọn của con cái, nên không ai phản đối. Bố mẹ lo xa, con gái theo nghề này cực khổ. Không yêu nghề, không lăn lộn, không "va" vào cuộc sống (như cách nói của thầy dạy tôi ở trường đại học) sẽ không bao giờ trở thành một nhà báo thực thụ. Nhưng nếu "chạm" vào tất cả, để nâng mình lên, để trở thành một "cây bút" có tiếng sẽ đồng nghĩa với sự nỗ lực rất nhiều, d

   Nhiều nhà báo nữ trước tôi, họ rất thành đạt, sắc sảo và xinh đẹp. Tôi vẫn tự hỏi, giữa bề bộn công việc gia đình, từ chuyện học hành của con cái, đến trăm việc vặt trong nhà, công việc hàng ngày ở toà soạn, rồi trực đêm, không hiểu các chị làm thế nào cho xuể. Thân tôi một mình, ngày đi làm, lâu lâu mới phải thức đêm viết bài mà đã thấy mệt, đã thấy hình như chẳng còn nhiều thời gian. Thế thì sau này phải làm thế nào để mọi việc chu toàn?

   Các chị bảo: "Làm mãi thành quen, trói vào mà đánh thì phải chịu. Rồi đâu cũng vào đấy". Có lẽ thế thật . Bởi cuối cùng, các chị vẫn hoàn thành mọi việc ở tòa soạn, con cái ngoan, học giỏi, lại đảm đang nữa chứ. Ngày ngày trước khi đi làm, còn tạt qua chợ, mua sẵn thức ăn, rồi quăng tạm vào tủ lạnh ở cơ quan, chiều cầm về. Tôi phục sát đất. Nhưng dù thấy mọi người làm việc cứ "ngon ơ", tôi vẫn hồi hộp và... sợ. Sợ rằng, tôi chẳng đẳm đang được như thế, sợ rằng tôi lại bấn lên mà đi muộn về sớm, sợ khó, sợ khổ...Sợ tôi không bền gan bền chí, khi ấy bố mẹ lại xầm xì "đã bảo rồi mà không nghe", thì đúng là chẳng ra sao.

   Nghề nào cũng phải phấn đấu, rèn luyện. Người phụ nữ nào, dù ở thời hiện đại đến mấy, cũng phải "nữ công gia chánh", "công dung ngôn hạnh". Như thế, bảo rằng tôi không lo sợ sao được, nhất là khi theo nghề này. Nếu là tôi, bạn có sợ không?