Đối với người cầm bút, sau mỗi chuyến công tác, sau mỗi bài viết, phóng sự được thực hiện đều là những câu chuyện đáng nhớ. Đó có thể là nụ cười hồn nhiên của những em nhỏ vùng cao, là sự tận tâm của người lính biên phòng với dân bản, cũng có thể là nỗi day dứt đến ám ảnh khi gặp những cảnh đời, số phận không may mắn. Đã từng đến nhiều bản vùng sâu, biết về cuộc sống khó khăn của đồng bào dân tộc tại Sơn La, nhưng với tôi, chuyến công tác thực hiện phóng sự về nạn buôn bán người đã để lại những cảm xúc khó quên.
Cuối năm 2016, tôi được cơ quan cử đi đưa tin về Hội nghị cấp cao Pháp ngữ lần thứ 16 tại Madagascar. Hồi hộp, vinh dự pha chút lo lắng là những cảm xúc khi tôi nhận quyết định của cơ quan, bởi đây là lần đầu tiên tôi đi tác nghiệp độc lập tại nước ngoài.
Năm 2008, tôi vào nghề báo và được điều động làm phóng viên thường trú tại tỉnh miền núi Hòa Bình.
Là phóng viên chuyên trách đưa tin về các hoạt động của Tổng Bí thư dù đã 5 lần đi công tác tại Trung Quốc, nhưng với chị Nguyễn Thị Sự, Phó Trưởng Ban biên tập tin Trong nước, mỗi chuyến đi luôn đem đến những trải nghiệm mới thú vị, là cơ hội để mở rộng thêm vốn sống, hiểu biết, rèn luyện và tích lũy thêm kinh nghiệm nghề nghiệp. Nội san Thông tấn giới thiệu những chia sẻ của chị về chuyến công tác tại Trung Quốc những ngày đầu xuân 2017.
Khi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu phủ sắc trắng tinh khôi trên những mái nhà, cũng là lúc ông già Noel mang các món quà lung linh sắc màu, cùng không khí rộn ràng mùa Giáng sinh và năm mới tới gõ cửa từng nhà.
Bạn bè vẫn thường hỏi tôi rằng sống ở Tây mà Tết đến thì buồn lắm nhỉ. Làm sao có được không khí Tết như ở nhà. Đúng vậy mà lại không phải vậy. đi làm nhiệm vụ phóng viên thường trú nước ngoài mang đến cho chúng tôi trải nghiệm khác về những cái Tết xa xứ bên đồng nghiệp mới, bạn bè với những ấn tượng khó quên.
Đã là phóng viên đi thường trú nước ngoài, ai cũng xác định sẽ khó mà có cơ hội được về nước ăn Tết nguyên đán. Không nhiều nước có Tết âm lịch như nước ta, nên không khí đón Tết tại Trung Quốc luôn là đề tài được khai thác triệt để vào mỗi dịp đầu năm mới.
Vốn là người kiên cường, có ý chí và hoài bão, nhưng trước mất mát, chị chỉ còn biết để nước mắt chảy dài, với bao sự khắc khoải, ấm ức, khó tả bằng lời. Cứ nhìn vào đó là tôi lại nhớ mẹ, nhớ ba, nhớ họ hàng thân thích ở quê Lệ Thủy, cũng là một vùng chiêm trũng đang bị lũ lụt tàn phá.
Cầm trên tay quyết định đi thường trú tại Indonesia, lần đầu tiên đi công tác nhiệm kỳ ở nước ngoài, lại nhận trọng trách là trưởng CQTT, nỗi lo lớn nhất của tôi là: Liệu mình có “làm được việc” không?
“B2 là một tổng xã thu nhỏ” - chúng tôi không dám nghĩ như một số anh chị em ở Tổng xã thường nói, nhưng rõ ràng ở B2, trong cơ quan có nhiều cơ quan (các CQTT, các chi nhánh, phòng đại diện…) chứ không độc lập như các đơn vị ở Tổng xã.