Truyền thống
Cách đây không lâu, lục tìm những giấy tờ cá nhân để làm thủ tục nghỉ hưu, tôi tìm lại được cuốn nhật ký tưởng đã “theo chân” các bà đồng nát từ lâu. Đây là những ghi chép của tôi những năm kháng chiến chống Mỹ. Và thế là, bất giác tôi lục tìm gia tài chiến trường xưa, xem còn lại những gì. Ngoài những tấm ảnh đen trắng đã bị hoen ố, còn có một chiếc màn tuyn cá nhân màu xanh lá cây và một chiếc nồi nhôm quân dụng loại 10 lít (cả hai đều có xuất xứ Liên Xô cũ). Gặp lại kỷ vật chiến trường, ký ức ùa về trong tôi.
Cách đây 65 năm, ngay sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, Bangkok đã là nơi Chính phủ ta đặt cơ quan đại diện ở nước ngoài đầu tiên, hình thành một trong những cửa ngõ để đất nước "đi ra" thế giới. Nhà báo Ngọc Tiến- Trưởng Phân xã TTXVN tại Thái Lan, đã ghi chép được nhiều điều thú vị về cơ quan đại diện này và một nhà báo Việt Nam nay là học giả được nể trọng ở nước bạn.
Ngày 14/7/2011, một đồng chí lão thành cách mạng, người con của vùng quê Gia Khánh, Ninh Bình nhưng đã có trên nửa thế kỷ gắn bó với Sài Gòn- Chợ Lớn và miền Nam Thành Đồng, một cán bộ lãnh đạo cấp cao của TTXVN sau ngày miền Nam giải phóng, cựu Phó Tổng Giám đốc kiêm Phó Tổng biên tập TTXVN Phạm Dân (tức Phạm Thận, Ba Hương) đã về nơi an nghỉ cuối cùng.
1- TTXGP hồi ở trong cứ R (Tây Ninh) có một bộ phận chuyên nhận tin, bài từ VNTTX để cung cấp cho Đài phát thanh và báo Giải Phóng. Quan trọng hơn là cung cấp cho lãnh đạo Trung ương Cục và các cơ quan chức năng đầu não ở Miền Nam.
Con đường 13 (Sài Gòn - Lộc Ninh) giờ thật thanh bình với những rừng cao su ngút ngát, vườn điều xanh rười rượi. Nhưng trong chiến tranh, nơi đây là chiến trường ác liệt, nhất là trong mùa hè đỏ lửa 1972.
Những ngày giữa tháng 6/2011, khi chúng tôi đang tròng trành trên tàu HQ 996 cùng đoàn thân nhân ra thăm cán bộ, chiến sỹ đang làm nhiệm vụ tại quần đảo Trường Sa thì Phương Hoa đón tin vui: Nhóm ảnh "Sức sống Trường Sa" đoạt giải B- giải cao nhất thể loại ảnh báo chí tại Giải báo chí Quốc gia 2010.
Dân làm báo ở Quảng Ngãi và nhiều nơi gọi nhà báo thông tấn Nguyễn Đăng Lâm là "Nguyên soái". Không ít người lại gọi ông là "máy ủi chính hiệu Nhật Bản", "ủi" từ tin đến phóng sự, "ủi" từ ảnh sang truyền hình, lấn sân sang cả... ảnh nghệ thuật. Mà lạ thật, lĩnh vực nào ông cũng "chơi", không những"chơi được" mà còn "chơi ngon". Riêng với tôi, ông vừa là thủ trưởng vừa là người thầy, người anh nể trọng và gần gũi, gắn bó...
Tuy là đồng nghiệp nhưng tôi xin phép được gọi nhà báo Đặng Ngọc Châu là "bác", vừa để tỏ sự kính trọng với lớp người đi trước, vừa là sự gần gũi, thân mật giữa hai thế hệ.
Bữa tiệc riêu cua nhớ đời
Hôm nay ở giữa Thủ đô, muốn ăn riêu cua là chuyện quá bình thường. Nhưng ai ở trong rừng sâu miền Đông Nam Bộ mà mơ ăn bún riêu cua thì... chỉ là mơ thôi.
Ngày 23/4/2011, những người lính "biệt kích" (hồi đó chính quyền ngụy Sài Gòn gọi nơi chúng tôi rèn luyện là Trường biệt kích của Bắc Việt) có dịp trở lại thăm khu học tập, rèn luyện ở Lâm Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, được sống lại một thời trai trẻ.












